G4. Hồ Sơ “Cải Cách Ruộng Đất”

Lời tự thuật của một Chứng Nhân Cải Cách Ruộng Đất – Hữu Loan, tác giả bài thơ nổi tiếng “Màu Tím Hoa Sim”

Nguyễn Tự Vấn. Đăng Ngày January 22nd, 2010, Trong Mục: G2. Về "Thiên Đường XHCN Việt Nam", G4. Hồ Sơ "Cải Cách Ruộng Đất".

…1955 – 1956, khi phong trào văn nghệ sĩ bùng lên với nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chống chính sách độc tài, chống những kẻ bồi bút đan tâm lừa thầy phản bạn, dốc tâm ca ngợi cái này cái nọ, kiếm chút cơm thừa canh cạn. Làm thơ lúc bấy giờ là phải ca tụng, trong khi đó tôi lại đề cao tình yêu, tôi khóc người vợ …chết đuối ở sông …..Tôi thấy đau xót, tôi làm bài thơ ấy tôi khóc, vậy mà họ cho tôi là phản động.. Tôi phản động ở chổ nào? Cái đau khổ của con người, tại sao lại không được khóc? Bọn họ xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của tôi đối với người vợ nên vào năm 1956, tôi bỏ đảng, bỏ cơ quan, về nhà để đi cày. Họ không cho bỏ, bắt tôi phải làm đơn xin. Tôi không xin, tôi muốn bỏ là bỏ, không ai bắt được! Tôi bỏ tôi về, phải đi cày đi bừa, đi đốn củi, đi xe đá để bán. Bọn họ bắt giữ xe tôi, đến nỗi tôi phải đi xe cút kít, loại xe đóng bằng gỗ, có một bánh xe cũng bằng gỗ ở phía trước, có hai cái càng ở phía sau để đủn hay kéo. Xe cút kít họ cũng không cho, tôi phải gánh bộ. Gánh bằng vai tôi, tôi cũng cứ gánh, không bao giờ tôi bị khuất phục. Họ theo dõi, ngăn cản, đi đến đâu cũng có công an theo dõi, cho người hại tôi….Có một cái lạ là thơ của tôi đã có lần cứu sống tôi! Lần đó tên công an mật nói thật với tôi là nó được giao lệnh giết tôi, nhưng nó sinh ở Yên Mô, thường đem bài Yên Mô của tôi nói về tỉnh Yên Bình quê nó ra đọc cho đỡ nhớ, vì vậy nó không nỡ giết tôi.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

TẠI SAO CÓ NHỮNG VẤN ĐỀ TRANH CHẤP ĐẤT ĐAI NHƯ TÒA KHÂM SỨ VÀ THÁI HÀ? – Phan Anh

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày October 5th, 2008, Trong Mục: G2. Về "Thiên Đường XHCN Việt Nam", G4. Hồ Sơ "Cải Cách Ruộng Đất", I. Nhiều Tác Giả & Độc Giả Viết, M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Có câu hỏi khá ngây thơ: “Nhưng tại sao lại không đòi (lại nhà đất đã bị nhà nước tước đoạt) từ cách đây mấy chục năm”? Phải lục lại tài liệu của 50 năm trước. Đó là thời kỳ “Cải tạo Công Thương Nghiệp Tư Bản Tư Doanh” diễn ra ở miền Bắc sau vụ Nhân Văn – Giai Phẩm 1958 đến sau Đại Hội Đảng Lao Động Việt Nam tháng 9-1960.Tôi còn nhớ nghe ông nội tôi, rồi đến cha tôi kể lại và hiện nay cụ vẫn đang theo đuổi đơn từ một cách khốn khổ để đòi lại những gì mà nhà nước đã cướp đoạt. 1/ Năm 1959 ở Hà Nội, Đảng tung ra chính sách “cải tạo nhà cửa”, nhưng không hề có một văn bản pháp luật nào. Thậm chí có nhiều chỉ thị mồm! Phàm những ai có sở hữu diện tích nhà trên 120m2 là thuộc diện “tư sản nhà cửa”, cần phải “cải tạo”, sẽ bị tước đoạt, nhưng dưới mỹ từ “giao qua nhà nước quản lý”. 2/ Thời kỳ “cải tạo” kéo dài 6 tháng đầu 1959. Khi đó ông nội tôi kể lại rằng hàng ngày, cán bộ cải tạo đến nhà ám từ 8g sáng đến 8g tối, tra khảo có bao nhiêu tài sản, nhả cửa, cất dấu và đe dọa phải kê khai bằng hết và “giao qua nhà nước quản lý” để được “xuống thành phần”. Lý lịch mà khai thành phần gia đình là “tạch tạch sè” (tiểu tư sản) là đã đủ chết rồi, huống chi lại là “tạch sè” (tư sản) thì không ngóc đầu lên nổi. Hầu hết các nhà tư sản đều lo âu, hoảng sợ. Nhiều người tự vẫn, hoặc uất ức sinh bệnh mà chết, hoặc cũng bị đầy ải, chết dần chết mòn… Con cái thì bị trù dập không được học hành vì có lí lịch Tư Sản, hoặc chót học rồi thì khi ra trường bị “đày lên rừng”…Vì thế nhiều nhà tư sản (mà ngay nay Đảng ta đổi giọng gọi là “những người thành đạt”) đành nhắm mắt ký vào cái giấy in sẵn gọi là “giấy hiến nhà”! Đảng cũng có một sơ hở: đó là không đòi những giấy tờ văn tự, liên quan đến việc sở hữu hợp pháp căn nhà mà Đảng vừa “quản lý”? Đó chính là một trong những nguyên nhân gây ra những rắc rối trong việc chứng minh quyền sở hữu bất động sản sau này: Ai là người sở hữu thực sự bất động sản khi người thì nắm giấy tờ văn tự, được cấp hợp pháp dưới chế độ cũ, kẻ thì nắm tờ khai “hiến nhà” được làm ra một cách bất hợp pháp dưới chế độ mới?

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

HỒ SƠ “CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT” (Bài 7): TAI HẠI CỦA CÁC SAI LẦM ĐÃ PHẠM TRONG CUỘC CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT – Nguyễn Mạnh Tường

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày September 26th, 2008, Trong Mục: G4. Hồ Sơ "Cải Cách Ruộng Đất".

Các người chết oan vì các sai lầm trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất này, lúc tắt thở, cay đắng đau xót vì chết với một ô danh. Chúng ta đã xóa bỏ cái ô danh đó, những con cháu của các nạn nhân tài nào mà không ngậm ngùi? Đau đớn hơn, bây giờ ta làm thế nào mà biến cái khổ cực của người tắt thở thành một niềm an ủi cho họ được? Nếu chúng ta duy tâm và tin rằng linh hồn còn tồn tại, thì một phần nào, ta chuộc lại được lỗi của ta. Nhưng ta duy vật và các người ấy lúc chết cũng là duy vật. Do đó, cái nỗi khổ cực của họ, ta biết rõ rằng, bây giờ ta không thế nào thủ tiêu được nữa. Quyền hạn của ta không tới đó. Nhưng cái gì ta có thể làm được, ta cần làm, để như là đền bù một phần nào sự tổn thiệt của các người ấy, và chứng minh ta thấm thía nỗi đau khổ của họ khi từ trần, là ta cương quyết rút bài học kinh nghiệm đau đớn và sửa chữa các sai lầm nghiêm trọng mà họ là nạn nhân. Với tinh thần của một người trong quần chúng, của một người công dân đau khổ trước bao nhiêu cái chết oan của người vô tội, tôi xin phép trình bày mấy ý kiến xây dựng. Chủ yếu tôi sẽ phê phán và truy nguyên các sai lầm trong Cải Cách Ruộng Đất nhưng theo ý tôi, các sai lầm này chỉ là biểu hiệu điển hình và bi đát nhất của những thiếu sót trong sự lãnh đạo của Đảng Lao Động. Do đó tôi xin phép được góp ý kiến xây dựng quan niệm lãnh đạo của Đảng Lao Động. Tại sao tôi lại tin như vậy? Là vì, không những trong Cải Cách Ruộng Đất, chúng ta đã phạm sai lầm nghiêm trọng mà cả trong nhiều khu vực khác nữa. Trong các khu vực này, sai lầm cũng đã đưa một số người trong quần chúng đến cái chết thê thảm. Do đó nếu chỉ cục bộ hóa các sai lầm chúng ta không thể rút được bài học kinh nghiệm, chúng ta sẽ khiếm khuyết với sự tín nhiệm của tất cả đảng viên Đảng Lao Động với sự mong đợi của toàn dân. Chúng ta phải cương quyết không cho các sai lầm ấy tái diễn và tác hại nữa. Đó là nhiệm vụ tối thiểu của chúng ta đối với các người đã chết oan.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

MỘT VỤ ĐẤU TỐ ĐỊA CHỦ Ở KHU TƯ – Bài 8 – Hoàng Thị

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày July 21st, 2008, Trong Mục: G4. Hồ Sơ "Cải Cách Ruộng Đất".

  Một vụ đấu tố địa chủ ở Khu Tư trích “LUỸ TRE XƯA”, truyện ký HOÀNG THỊ . . . . . . . . . . Lúc này “chính phủ quốc gia” đã được thành lập và do cựu hoàng Bảo Đại lãnh đạo. Ông tự phong là quốc trưởng. Nhà nước được [...]

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

HỒ SƠ “CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT” (Bài 1): CUỘC CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT – Trần Gia Phụng

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày July 20th, 2008, Trong Mục: G4. Hồ Sơ "Cải Cách Ruộng Đất".

Cuộc Cải cách ruộng đất (CCRĐ) đã “phạm phải những sai lầm nghiêm trọng là đánh tràn lan vào trung nông, phú nông và những người có một ít ruộng đất cho thuê, đánh tràn lan vào cả cơ sở đảng.” (Hoàng Văn Hoan, Giọt nước trong biển cả, Bắc Kinh năm 1986, Oregon: 1991, tr. 361.) Hành động tàn ác trong cuộc CCRĐ khiến dân chúng chẳng những bất mãn mà còn kinh khiếp. Ngoài 172,008 người bị giết, một số lớn hơn nữa bị tù đày, gởi vào các trại cải tạo, bị sỉ nhục cả gia đình; con cái bị người ngoài xa lánh. Số lượng người nầy không được thống kê đầy đủ. Chỉ riêng với số 172,008 người bị giết, nếu tính trung bình một gia đình Việt Nam gồm có 5 người (vợ chồng và 3 con), thì số người bị liên lụy trong cuộc CCRĐ có thể lên đến 172,008 X 5 = 860,040 trong tổng số khoảng 10 triệu dân ở các làng xã đã thực hiện CCRĐ đợt thứ 5. Lúc đầu, dân chúng chưa dám tỏ thái độ, nhưng số người bất mãn càng ngày càng đông, nên vào mùa hè năm 1956, nhiều nơi dân chúng nổi dậy phản đối. Tại huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, tỉnh sinh quán của Hồ Chí Minh, dân chúng đã nổi lên khá mạnh mẽ vào đầu tháng 11-1956. Nhà cầm quyền cộng sản kiếm cách che đậy tin tức nầy, nhưng không thể “lấy thúng úp đầu voi”, nên sau đó, đài phát thanh Hà Nội đành lên tiếng ngày 13-11-1956 thừa nhận đã xảy ra dân biến. (Đoàn Thêm, Hai mươi năm qua 1945-1964, tr. 208). Hồ Chí Minh gởi sư đoàn 325 đến Nghệ An đàn áp những nông dân không súng ống, chỉ có gậy gộc, cuốc xẻng và tấm lòng uất ức vì bất công tàn bạo của chế độ, trong thời gian từ ngày 10 đến 20-11-1956. Trong cuộc đàn áp nầy, quân đội ông Hồ đã giết khoảng 1,000 người, bắt bớ và lưu đày hàng ngàn người khác. (Bernard Fall, sđd. tr. 289). Sửa sai của nhà cầm quyền: Trong hội nghị “Tổng kết thành tích cải cách nông nghiệp đợt 5″, Hồ Chí Minh đã gởi văn thư đề ngày 1-7-1956 cho đoàn cán bộ CCRĐ, trong đó có đoạn viết: “Bác thay mặt Đảng và chính phủ gởi lời an ủi gia đình những cán bộ đã hy sinh vì nhiệm vụ, đợt 5 cải cách ruộng đất rất gay go, phức tạp. Song nhờ chính sách đúng đắn của Đảng và chính phủ, nhờ nông dân hăng hái đấu tranh nên chính sách cải cách ruộng đất đã thu được thắng lợi to lớn…” Giai cấp địa chủ đã bị đánh đổ, các tổ chức ở xã đã được trong sạch hơn v.v? và bản thân cán bộ được thử thách, rèn luyện… “Nhưng đợt 5 cải cách ruộng đất phạm sai lầm cũng không ít, nó đã hạn chế một phần thành tích của chúng ta. Trung ương đã tự phê. Các cô, các chú cần kiểm điểm kỹ công tác của mình, đánh giá đúng thành tích và khuyết điểm. Phải thành khẩn phê bình và thật thà tự phê, để tiến bộ mãị..”(Lâm Thanh Liêm, bđd. sđd. tt. 196-197.) Hồ Chí Minh trở lại vấn đề nầy một lần nữa trong thư ngỏ trước toàn dân đề ngày 18-8-1956: “Trung ương Đảng và chính phủ đã nghiêm khắc kiểm điểm những sai lầm khuyết điểm…, và đã có kế hoạch kiên quyết sửa chữa, nhằm đoàn kết nhân dân, ổn định nông thôn, đẩy mạnh sản xuất.”(Chính Đạo, Việt Nam niên biểu 1939-1975, tập I-C: 1955-1963, Houston: Văn Hóa, 2000, tr. 102.)

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

HỒ SƠ “CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT” (BÀi 2): CHẾT OAN KHIÊN TRONG CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT – Tô Hoài

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày July 20th, 2008, Trong Mục: G4. Hồ Sơ "Cải Cách Ruộng Đất".

Tôi ở ghế chủ toạ, đứng lên đọc một cáo trạng tội ác lão Thìn. Nhà nó đã mấy đời bóc lột, càng ngày càng giàu, càng ác. Nó thu thóc tạ cho Pháp, cho Nhật, khi kháng chiến đội lốt làm chủ tịch xã, đến hồi Tây về nó ra làm tổng uỷ – nó là con chó săn của hai, ba đế quốc. Con gái nó đui què, câm điếc, nó bắt nông dân phải lấy, rồi lại phải cấy rẽ giả nợ… Đả đảo địa chủ, cường hào ác bá…Giữa những tiếng lao nhao hô đả đảo, bác Diệc run run bước lên. Mặt tái ngoét như con gà cắt tiết. Tổ dân quân mấy xóm dàn hàng ngang. Đơm khoác súng đứng hàng đầu. Duyên mặt đỏ hây, cúp mắt nhìn xuống hai đầu vú đương cường cong tớn. Thấy thế, tôi mới nhớ vẫn Duyên ấy. Đơm thì nước mắt ròng ròng nhìn lên tôi. Có phải những giọt nước mắt nói: ông em ngày trước đấy. Bác Diệc chỉ tay vào địa chủ Thìn: “Tao thù mày! Tao thù…” Rồi khóc rống lên, chạy xuống. Đội trưởng Cự xô ngay ra trước loa, quát to: “Hôm nay là ngày thắng lợi của giai cấp nông dân chúng ta, cấm không ai được khóc.” Ở đám các làng ngồi chen chúc, một bà lão gầy rạc, da mặt đọng từng vũng nhăn nhúm. Bà lão nói choang choác: “Đận đói năm trước, nhà tôi một tháng chết mất ba người. Đến đận này ruộng kiệt nước, đói dài hai năm mà không ai chết. May được bộ đội về dạy giồng rau muống, rau lang ăn trợ thời. Cái khi thằng Thìn làm phó lý, chồng tôi chậm thuế thân, thằng Thìn cho tuần vào bắt cái nồi tư, tôi đương kéo vó bè, nó rỡ cả vó. Nhờ các ông các bà lên kể khổ hộ tôi”.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

HỒ SƠ “CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT” (Bài 3): Một Kinh-nghiệm Lịch-sử Của Việt-nam – Hoàng-văn-Chí

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày July 20th, 2008, Trong Mục: G4. Hồ Sơ "Cải Cách Ruộng Đất".

Nguyễn-hữu-Ðang, Bộ-trưởng bộ Văn-hóa trong chính-phủ Việt-minh đầu tiên, đã viết trong báo Nhân-Văn như sau: “Trong Cải-cách Ruộng-đất, những việc bắt người, giam người, tra hỏi (dùng nhục hình dã man), xử tử, xử bắn, tịch-thu tài-sản hết sức bừa bãi, bậy bạ, cũng như việc bao vây làm cho chết đói những thiếu-nhi vô tội trong các gia-đình địa-chủ, hoặc chính là nông-dân bị quy sai thành-phần”. Quả thực ông Hồ đã chủ tâm diệt chủng giai-cấp địa-chủ không khác Ðức Quốc-xã diệt chủng người Do-Thái. Nhưng nếu so sánh, chúng ta có thể nói Hitler và Eichmann đường hoàng hơn ông Hồ và ông Mao, vì khi họ ra lệnh lùa người Do-Thái vào phòng hơi ngạt, họ ngang nhiên nhận lãnh trách-nhiệm về quyết-định của họ trước công-luận và trước lịch sử. Trái lại, ông Hồ và ông Mao muốn ban cho giai-cấp địa-chủ một cái “chết tự nhiên”, không ai mang tiếng giết họ, bắt họ phải “bất đắc kỳ tử”. Ngay cả sau Cải-cách Ruộng-đất, nếu ốm đau, địa-chủ và thân-thuộc cũng không được chữa chạy thuốc men, trong khi người Do-Thái dưới chế-độ Quốc-xã vẫn có bác-sĩ Do-Thái trông nom. Tình trạng này đã được luật-sư Nguyễn-mạnh-Tường tóm tắt như sau: “Khi đưa tới bệnh-viện, một bệnh nhân cấp cứu, vấn-đề mang ra thảo luận trước tiên là: Bệnh-nhân thuộc thành-phần giai-cấp nào? Chữa cho địa-chủ thì “mất lập-trường”. Ðể nó chết mới chứng minh mình có “lập-trường giai-cấp”. Những địa-chủ còn sống sót tới phong-trào Sửa Sai – sau phong-trào hạ bệ Stalin ở Nga – là nhờ được hàng xóm mủi lòng giúp đỡ bằng cách, tối đến, ném cơm và thuốc men qua hàng rào để cứu họ và gia-đình khỏi chết.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

HỒ SƠ “CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT” (Bài 4): XIN ĐỪNG QUÊN! NỬA THẾ KỶ TRƯỚC – Nguyễn Minh Cần

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày July 20th, 2008, Trong Mục: G4. Hồ Sơ "Cải Cách Ruộng Đất".

Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCS) coi Cải Cách Ruộng Ðất (CCRĐ) là “một cuộc cách mạng long trời lở đất”, cho nên cần phải “phóng tay phát động quần chúng” để thực hiện, có nghĩa là phải làm hết sức mãnh liệt, thẳng tay, không khoan nhượng, không thương xót, cho dù có những hành động quá trớn, quá tả cũng không đáng sợ. Nhiều lãnh tụ cộng sản thường nhấn mạnh ĐCS là đảng cách mạng thì nhất định phải làm CCRĐ theo tinh thần “cách mạng”, “cách mạng long trời lở đất”! Họ cao ngạo phê phán các cuộc CCRĐ hoà bình ở nhiều nước là cải lương chủ nghĩa, tư sản và phản cách mạng: vì tại các nước đó, chính quyền hạn định mức ruộng đất tối đa cho điền chủ được có, còn phần thừa thì nhà nước mua lại để chia cho người ít hay không có ruộng đất. Còn khi giải thích cho cán bộ mấy chữ “phóng tay phát động quần chúng” khó hiểu này, ông Hồ đã dùng hình ảnh dễ hiểu sau: khi uốn thanh tre cong cho nó thẳng ra, phải uốn quá đi một tí và giữ lâu lâu, rồi thả tay ra thì nó mới thẳng được. Hình như ông cũng khoái cái lối giải thích hóm hỉnh ấy, không nghĩ rằng cái tinh thần “quá đi một tí” sau này chính là mối hoạ lớn cho dân! Các đội, các đoàn CCRĐ được tung về nông thôn. Họ tung hoành gần như với quyền hạn không hạn chế, họ cảm thấy mình nắm trong tay quyền sinh quyền sát. Cấp trên đã “phóng tay” cho họ và họ cũng tự “phóng tay”… Vì thếù, trong dân gian thường nói “nhất đội, nhì Trời”, và các “anh đội” cũng khoái tai khi nghe như thế! Tôi còn nhớ một lần, thiếu tướng Vương Thừa Vũ, chủ tịch uỷ ban quân quản thành phố Hà Nội, về quê thăm nhà ở làng Tó (Thanh Oai) thuộc ngoại thành Hà Nội. Ông bị đội CCRĐ bắt giữ cùng với anh cần vụ (lính hầu) và xe ô tô, van xin gì cũng không được thả ra. Về sau do một sự tình cờ, chính quyền Hà Nội biết được mới cho người đến nhận ông về. Đại thần của chế độ mà còn bị như thế huống hồ dân đen!

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

HỒ SƠ “CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT” (Bài 5): ANH CÒ LẤM – Truyện ngắn của Trần Bá Xá

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày July 20th, 2008, Trong Mục: G4. Hồ Sơ "Cải Cách Ruộng Đất".

Tôi ngồi với Cò Lấm, chuyện trò thân mật, gặp nhau có một bận, tới bây giờ mới gặp lại mà như đã quen lâu. Anh kể tình hình từ khi ấy cho tôi biết. Anh không sợ nể gì thằng Ba Tân nữa, có bao nhiêu tố bằng hết, những ngóc ngách thâm hiểm, những tội trong bóng tối của nó, nay nó đã đi tù 20 năm. Anh kêu: “Em khổ vì cái lưỡi. Nói nó cứ kho khó là… cho nên trước đây em không dám kể hết tội của địa chủ, vì mỗi lần định nói lại sợ bà con cười cho…” Anh ẵm đứa cháu ở trong tay tôi, hỏi thăm tôi đã đi những đâu, công việc nhặt tin như thế nào (anh Cò Lấm cho là tôi viết tiên) – “À thế anh đi nhiều nơi quá nhỉ… Anh phải đi với các con báo ở các xã phỏng”. Bây giờ anh Cò Lấm bận lắm, ít đi làm được ngoài ga, mà việc nhà cũng ít mó tay được, vợ anh bây giờ phải “tăng năng xuất” nào cơm nước, nào đồng áng, nào khuân vác ngoài ga nữa. Con nhỏ không mang ra ga được thì buộc ở nhà. “Em tuy có sướng hơn, nhưng mà vẫn bị cái hoàn cảnh…” Anh lấy chiếc cặp da ra khoe tôi: “Em được chia quả thực, vì là làm chủ tịch”. Anh bảo anh đã đọc được, viết được, tuy chưa thạo lắm. Trước anh chỉ có mê ẵm con, “bi giờ em còn mê cả ẵm sách”. Anh thích xem sách, truyện. Anh hỏi xin tôi xem có “cái gì hay hay”. Tôi hẹn sẽ gửi biếu anh một ít truyện. Tôi rất lạ là anh săn đón mãi dăm lần bảy lượt nhắc đi nhắc lại cái chuyện xin sách, gửi sách cho anh. “Em thích lắm”. Con mắt anh long lanh lên khi tôi đưa anh mấy quyển truyện sẵn đem bên người. Một tay ẵm con, một tay anh cầm sách đọc đầu đề, chữ phải đánh vần, chữ không phải đánh, cứ thế hết quyển này quyển khác, giáng điệu đăm chiêu mê mải lạ lùng. Tôi biết anh Cò Lấm đây đang có những cái khát khao mới mẻ. Bỗng dưng tôi nhớ cách đây ba tháng anh chưa biết đọc, chưa biết nhiều điều khác. Trong gian nhà này trước đây chứa một người mang tiếng gàn dở, hôm nay chứa một vị bí thư kiêm chủ tịch. Một con người mới sinh đẻ tại đây. Bất giác tôi thấy lòng tôi chàn đầy một niềm vui mới lạ. Nếu không có cuộc cách mạng ruộng đất thì những người như Cò Lấm ắt cũng bị phao phí rẻ hoài mất cả cuộc đời chứ gì? Giai cấp địa chủ thật lắm tội. Ở trên quả đất này, còn có tội nào độc địa đáng lên án nặng nề hơn là tội phao phí con người.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

HỒ SƠ “CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT” (Bài 6): Hình Ảnh Của Nhiếp Ảnh Gia Liên Xô Dmitri Baltermants

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày July 20th, 2008, Trong Mục: G4. Hồ Sơ "Cải Cách Ruộng Đất".

- Để thấy những hình ảnh Cuộc CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT ở miền Bắc Việt Nam do nhiếp ảnh gia Liên Xô Dmitri Baltermants ghi lại: WELCOME TO – CHINESE ATROCITIE:   http://phanthanh.multiply.com/photos/album/68/CHINESE_ATROCITIES. 

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....