M. Đọc Sách & Điểm Báo

SỬ VIỆT CẬN VÀ HIỆN ĐẠI – Đọc “Bối cảnh lịch sử và chính trị Việt Nam cận đại và hiện đại” của Bùi Anh Trinh – Nguyễn Đình Hồng

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày January 16th, 2009, Trong Mục: D. Khảo Cứu Chính Trị, F. Khảo Cứu Lịch Sử, M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Xưa nay, tôi đều thấy các sách về sử Việt Nam cận và hiện đại chia ra rành mạch làm hai giới: “Giới cộng sản và giới chống cộng”, viết lách thường với thiên kiến, khó mà phân giải thực hư ra sao. Khách quan mà nói, chúng ta có nhiều điều băn khoăn về người cộng sản và quốc gia. Một, những người cộng sản Việt Nam thứ thiệt (bônxêvích, đệ tam) muốn gì: a/ vì bản thân bất mãn, muốn thay đổi tình trạng; vì yêu người, muốn san bằng bất công; vì yêu nước không muốn bị ngoại nhân cai trị; vì không có phương tiện đuổi giặc, phải dựa vào Nga Xô? b/ đã thề bồi gì khi gia nhập đệ tam quốc tế; đã thề bồi gì khi gia nhập đảng? c/ sao có thể tin ở chuyện làm trái bản năng con người, cấm tư hữu, cấm tin ngưỡng, tiêu diệt mọi thành phần xã hội…? d/ tại sao cứ nhất định phải làm nhiệm vụ quốc tế, thực hiện những chuyện thủ tiêu, chém giết, giam cầm, hành hạ mọi người không cùng cứu cánh? Có phải họ phát xuất từ thiện ý thiên thần, nhưng guồng máy đã biến họ thành ác quỉ? Thực tế, cộng sản là cứ một chiều, nói lấy được, tuyên truyền, chủ trương nói dối hoài thì sẽ thành… sự thật. Phương thức hành động là cứu cánh biện minh phương tiện. Biện pháp tốt xấu không thành vấn đề, cái chính là làm sao đạt mục đích. Hai, về người không cộng sản thì khá phức tạp. Trước hết, người dân ở miền nào tất nhiên cũng không là cộng sản hay là “quốc gia”. Đúng ra họ chẳng là gì cả, chẳng được lựa chọn cái gì, chẳng biết gì về các chủ thuyết, kể cả cộng sản. Nghĩa là họ cũng chẳng chống cộng. Thứ đến các đảng phái, giáo phái: Rất có thể họ chỉ chống cộng bằng lý thuyết, báo chí, bài vở, nếu không bị cộng sản lùng diệt. Rồi đến những nạn nhân của cộng sản và thân nhân họ. Những người này tất nhiên chống cộng sản vì hận riêng. Họ sẵn sàng gia nhập các phe chống cộng trên đây. Khi Pháp mượn chống cộng tái chiếm Việt Nam. Mỹ viện trợ Pháp để ngăn chặn cộng sản. Mao đuổi Pháp khỏi Miền Bắc và yểm trợ xâm lăng Miền Nam. Trong bối cảnh này, đã có những người được Mỹ thuê chống cộng. Số này không nhiều, nhưng nhiều phương tiện hơn cả, nắm chính quyền, giữ độc quyền chống cộng, và quyền bắt dân chống cộng cho họ, nhưng họ không nắm chính nghĩa và người dân không tin tưởng. Các lực lượng không thống nhất đường lối, hành động, lúc nào cũng phân hóa nghi ngờ, giữ miếng nhau. Kết quả là yếu ớt, trong khi cộng sản được các đàn anh giúp đỡ tận tình. Nếu không nói về tham vọng cá nhân, tôi còn có những thắc mắc lịch sử là:
- Ông Hồ Chí Minh, Đảng CSVN muốn gì? Độc lập thống nhất cho quốc gia dân tộc, nghĩa là dân dễ thở hơn, no ấm hơn? Điều này không thấy. Hồ và Đảng CS đánh Pháp đánh Mỹ cho Nga, cho Tàu; bắt dân khổ ải hơn gấp nhiều lần thời bị Pháp trị.
- Họ hoang tưởng muốn thế giới đại đồng, nghĩa là ai cũng như ai, của cải thừa mứa? Không tư hữu, không ưu đãi thì không ai cố gắng, nhân loại không tiến bộ. Nhiều người trong Đảng CS đã ở bên Nga và tận mắt thấy sự thực là gì.
- Ông Ngô Đình Diệm, ông Nguyễn Văn Thiệu muốn gì? Chống cộng, mang lại tự do dân chủ cho dân? Điều này cũng không thấy gì là nhiều, chỉ thấy bầu bán gian lận, kéo bè kéo cánh, tham nhũng thối nát.
- Cả hai phe cộng sản và tư bản đồng lòng chia đôi Việt Nam lâu dài. Dù Việt Cộng quyết tâm xâm lăng Miền Nam, nhưng nếu chính quyền Diệm thực thi dân chủ thì CS có tung hoành ở nông thôn được không? Hay cần phải độc tài, gia đình trị mới chống cộng hữu hiệu?
- Nếu chính quyền Diệm dàn xếp vụ cờ Phật Giáo ôn hòa thì Miền Nam có cảnh tướng tá nhiễu nhương, CS lũng đoạn không?
- Nếu khi Hoa Kỳ bỏ rơi Miền Nam năm 1973, ông Thiệu đưa vấn đề này ra bàn thảo rộng rãi, mời gọi mọi người tiếp tay giải quyết thì có tránh được biến cố 30-4-1975 không?
-Khi Pháp trở lại, quả có cuộc chiến giành độc lập của các đảng phái, tôn giáo, đoàn thể và dân chúng (không phải do người cộng sản) từ tháng 9, 1945: Kháng Chiến Nam Bộ, Kháng Chiến Toàn Quốc. Đến 1950, khi Mao đuổi Tưởng và bành trướng cuộc chiến Cao Ly-Việt Nam, Pháp bỏ chạy, chia đôi Việt Nam 1954. Từ đây đến 1960, nếu chính thể Miền Nam được lòng dân thì chắc Việt Cộng khó lòng hoạt động. Đến 1963 tình hình nguy ngập, không biết ông Diệm tháu cáy Mỹ hay thật lòng bắt tay với cộng sản, nhưng không được lòng dân thì dù chẳng bắt tay cộng sản, Mỹ cũng bỏ rơi. Còn thực lòng bắt tay cộng thì Cộng có cho sống (vì mọi cuộc thỏa hiệp của các thành phần không cộng sản với Cộng thừa chứng tỏ là không!)?
- Cuộc chiến từ 1945 đến 1975: Đối với những người cầm đầu chế độ (Hồ Chí Minh, Bảo Đại, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu) thì dễ hiểu. Phải gây chiến hay phải chống lại, trước hết là vì địa vị, quyền lợi. Nhưng còn đối với người dân, thì: 1. Là cuộc chiến của người Việt Nam giành độc lập? 2. Là một cuộc nội chiến giữa người Việt? 3. Là cuộc chiến Bắc Việt xâm lăng và Nam Việt chống xâm lăng? 4. Là cuộc chiến ý thức hệ cộng sản-quốc gia? 5. Là cuộc chiến ủy nhiệm cộng sản-tư bản?

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

SỰ THẬT THẬT HAY SỰ THẬT… ẢO? (II) – Đọc Hồi ký “Quận Chúa Biệt Động” của Đặng Vương Hưng – Tô Sử

Tô Sử. Đăng Ngày January 6th, 2009, Trong Mục: E. Khảo Cứu Văn Học & Xã Hội, M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Những điều tôi nêu ra về cuốn sách “Quận Chúa Biệt Động” đã chứng tỏ: những sự kiện, nhân vật thật giả lẫn lộn làm cho người không tinh ý, hay ít chịu khó tìm tòi, sẽ bị lạc dẫn và cho đó là sự thực. Và thế là người cộng sản đạt mục đích. Có người hỏi: Nhưng ngày nay bạo quyền bên nhà đâu còn là cộng sản nữa, chỉ còn là cái tên? Ngay từ đầu cộng sản cũng chỉ là cái tên, đồng nghĩa vơi bạo quyền. Khác duy nhất là trước kia người cộng sản làm việc dưới chỉ đạo và chu cấp của Nga Xô; ngày nay không còn Nga Xô, chỉ đạo, chu cấp, họ phải tự lý. Nhưng bản chất bạo quyền vẫn cứ là một. Nếu một ngày nào họ đổi sang một tên khác, thì cũng cứ thế mà thôi. Họ là hiện thân của cái ác, cái ác của những cái ác khác như đế quốc đen, đế quốc trắng, đế quốc đỏ, đế quốc vàng, thực dân, độc tài, phát xít, quân phiệt, tư bản, cộng sản, …. Những cái ác trên mặt đất đều nói chuyện cứu rỗi, khai hóa, viện trợ, thế giới đại đồng, thiên đường hạ giới, v.v…. nhưng thực chất là ngu dân, bóc lột, đầy ải và nô lệ. Vấn đề của chúng ta là nhìn ra thực chất của mỗi cái ác, ngăn ngừa lũ tay sai của cái ác, tìm ra biện pháp xóa bỏ cái ác, mà không phải ngủ mơ, hòa giải hòa hợp với cái ác. Ngoại trừ Marx chỉ lập thuyết, còn kể từ Lênin trở xuống, người cộng sản lập giáo hội. Họ là những người hành động. Họ là những kẻ lấy cái ác làm đẹp (ác quán mãn doanh). Viết, nói với họ là tuyên truyền, quyến rũ, lường gạt, bất kể liêm sỉ, bất kể sự thực rành rành. Nói hoài, thiên hạ sẽ tin. Khi biết bị lừa thì trễ rồi, không thoát khỏi được nữa. Đạo đức của họ luôn luôn ngược lại với chúng ta. Cứu cánh biện minh phương tiện. Họ coi nhân nghĩa lễ trí tín là những trò xuẩn ngốc. Họ nói trắng tức là đen, no ấm tức là đói rách, tự do tức là nô lệ. Ai bùi tai, mà mắt tiếp tay cho họ là đào lỗ chôn mọi người và tự chôn mình. Tạm đơn cử vài ba từ ngữ việt cộng dùng: Độc lập, tự do, hạnh phúc, giải phóng, học tập, làm việc,…nghe thật êm tai, dịch ra ngoại ngữ thật văn minh, nhân đạo. Thực sự lại là những điều trái ngược 100%. Cụ thễ là vị nào sống trong “thiên đường cộng sản” tất đã biết “địa ngục trần gian” là gì! Khi tiếp xúc với người cộng sản (chuyện trò với họ, đọc sách của họ, làm ăn với họ,…), nhất cử nhất động của họ phải tìm hiểu họ nhắm cái gì, cái lợi của họ nằm ở đâu. Giản dị thế thôi. Vì những cái gian trá, bạc ác là bản chất của người cộng sản cũng như người cập kè với cộng sản. Cứ dính líu đến cộng sản là bị cấy sinh tử phù điếm đàng liền, cho đến chết không dứt (tạm kể Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương,…) Do đó, tôi đã phải viết một bài tựa như trên, và được đăng trên nguyệt san Người Dân.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

TÒA ÁN MỌI RỢ THỜI NAY – HoaiAn (Thành viên Xcafe)

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày October 20th, 2008, Trong Mục: G2. Về "Thiên Đường XHCN Việt Nam", M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Về phần xử vụ án (PMU18) này thấy hai điều. Tòa án của Đảng CS là một loại tòa án mọi rợ thời phong kiến trung cổ, nơi mà quan tòa hỏi cung và chăm chăm định tội các bị can (đã ra đây thì có tội, cấm cãi). Thứ hai, bản thân phiên tòa và cách hành xử của các bên trong phiên tòa (kể cả với các bị can như bị can Hải) sẽ là tiền lệ nguy hiểm để ĐCS tiếp tục đàn áp và bóp nghẹt những gì nhỏ nhoi còn gọi là có chút lương tâm của báo chí công cụ ở VN. Với những tội danh như “tiết lộ bí mật Quốc Gia” hay “lợi dụng quyền tự do dân chủ” thì ĐCS có thể kết tội bất cứ ai. Theo tin của giới báo chí Hà Nội, PA24 đang chuẩn bị khởi tố một vụ tương tự như vụ xử hôm nay, liên quan đến vụ tham nhũng khủng khiếp của Đinh Xuân Đỗ, giám đốc bệnh viện đa khoa Bắc Ninh (thời anh Nguyễn Thế Thảo làm bí thư tỉnh ủy).

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

TẠI SAO CÓ NHỮNG VẤN ĐỀ TRANH CHẤP ĐẤT ĐAI NHƯ TÒA KHÂM SỨ VÀ THÁI HÀ? – Phan Anh

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày October 5th, 2008, Trong Mục: G2. Về "Thiên Đường XHCN Việt Nam", G4. Hồ Sơ "Cải Cách Ruộng Đất", I. Nhiều Tác Giả & Độc Giả Viết, M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Có câu hỏi khá ngây thơ: “Nhưng tại sao lại không đòi (lại nhà đất đã bị nhà nước tước đoạt) từ cách đây mấy chục năm”? Phải lục lại tài liệu của 50 năm trước. Đó là thời kỳ “Cải tạo Công Thương Nghiệp Tư Bản Tư Doanh” diễn ra ở miền Bắc sau vụ Nhân Văn – Giai Phẩm 1958 đến sau Đại Hội Đảng Lao Động Việt Nam tháng 9-1960.Tôi còn nhớ nghe ông nội tôi, rồi đến cha tôi kể lại và hiện nay cụ vẫn đang theo đuổi đơn từ một cách khốn khổ để đòi lại những gì mà nhà nước đã cướp đoạt. 1/ Năm 1959 ở Hà Nội, Đảng tung ra chính sách “cải tạo nhà cửa”, nhưng không hề có một văn bản pháp luật nào. Thậm chí có nhiều chỉ thị mồm! Phàm những ai có sở hữu diện tích nhà trên 120m2 là thuộc diện “tư sản nhà cửa”, cần phải “cải tạo”, sẽ bị tước đoạt, nhưng dưới mỹ từ “giao qua nhà nước quản lý”. 2/ Thời kỳ “cải tạo” kéo dài 6 tháng đầu 1959. Khi đó ông nội tôi kể lại rằng hàng ngày, cán bộ cải tạo đến nhà ám từ 8g sáng đến 8g tối, tra khảo có bao nhiêu tài sản, nhả cửa, cất dấu và đe dọa phải kê khai bằng hết và “giao qua nhà nước quản lý” để được “xuống thành phần”. Lý lịch mà khai thành phần gia đình là “tạch tạch sè” (tiểu tư sản) là đã đủ chết rồi, huống chi lại là “tạch sè” (tư sản) thì không ngóc đầu lên nổi. Hầu hết các nhà tư sản đều lo âu, hoảng sợ. Nhiều người tự vẫn, hoặc uất ức sinh bệnh mà chết, hoặc cũng bị đầy ải, chết dần chết mòn… Con cái thì bị trù dập không được học hành vì có lí lịch Tư Sản, hoặc chót học rồi thì khi ra trường bị “đày lên rừng”…Vì thế nhiều nhà tư sản (mà ngay nay Đảng ta đổi giọng gọi là “những người thành đạt”) đành nhắm mắt ký vào cái giấy in sẵn gọi là “giấy hiến nhà”! Đảng cũng có một sơ hở: đó là không đòi những giấy tờ văn tự, liên quan đến việc sở hữu hợp pháp căn nhà mà Đảng vừa “quản lý”? Đó chính là một trong những nguyên nhân gây ra những rắc rối trong việc chứng minh quyền sở hữu bất động sản sau này: Ai là người sở hữu thực sự bất động sản khi người thì nắm giấy tờ văn tự, được cấp hợp pháp dưới chế độ cũ, kẻ thì nắm tờ khai “hiến nhà” được làm ra một cách bất hợp pháp dưới chế độ mới?

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

Đọc Hồi Ký Võ Long Triều (Tập II) – Tô Sử

Tô Sử. Đăng Ngày September 6th, 2008, Trong Mục: M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Có lẽ phần lớn do tâm trạng bế tắc bất lực, cho nên ta có thể thấy có mấy thái độ của người có suy nghĩ đối với tình trạng đau khổ của quần chúng cũng như hỗn hào của nhà nước cộng sản hiện nay, chẳng hạn như: 1) cuộc đời 100 năm quá ngắn ngủi, thà lo cho cuộc sống đời đời mai sau. Nên dành thì giờ, tiền bạc cho phần tâm linh, tu tập, tôn giáo, kể cả việc lễ bái cầu cúng ở các chùa chiền, thánh đường 2) coi đời là mộng ảo, làm lụng đấu tranh làm gì (tất nhiên đã phải có người khác tiếp tục “đắm chìm” làm lụng, đấu tranh thay cho, cung cấp ngày hai bữa, áo quần, nhà cửa), mà đắm mình vào những suy tư, chiêm nghiệm sắc không, giải thoát. Hai thành phần này rất được nhà nước cộng sản ưu ái. Vì họ đã không những không gây phiền nhiễu, lại tiếp tay trong việc tạo nên những phần tử quần chúng thụ động. Cho nên nhà nước ngày nay giúp đỡ rất tích cực việc xây cất cơ sở, ấn tống tài liệu tôn giáo, khuyến khích việc thiền tọa, thiền hành,…Những người này tất nhiên thấy mình cao thượng, cao siêu, thoát trần tục, không trách nhiệm, không bổn phận, không nợ nần, lòng thoải mái, không còn vương vít thế gian. Họ có thể còn cười chê những kẻ: 1) còn lo cho bản thân, vợ con, họ hàng 2) ôm đồm những công cuộc từ thiện, cứu trợ xã hội lặt vặt, chẳng giải quyết dứt khoát, rốt ráo được chuyện gì. Đối với cả bốn thái độ trên, riêng tôi, vẫn thấy có cái gì không suôn sẻ. Không biết có thể còn có một thái độ nào khác hay chăng?

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

“NẾU ĐI HẾT BIỂN” CÓ TỬ TẾ KHÔNG? – ĐẠI-ĐƯƠNG

Đại Dương. Đăng Ngày August 13th, 2008, Trong Mục: G3. Trào Lưu "Hòa Giải, Hòa Hợp Dân Tộc", M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Tuy chẳng một ai trong số những nhà văn lớn, những nhà tư tưởng sâu sắc đáng kính (Nhật Tiến, Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Khởi Phong, Nguyễn Thị Hoàng Bắc, Trương Vũ, …) dám từ bỏ đời sống lưu đày trên xứ người để về sống dưới thiên đường Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và thực hiện chủ trương hòa hợp hòa giải riêng của chính họ với 80 triệu đồng bào, họ vẫn lớn tiếng cổ xúy và cao giọng dạy dỗ người tị nạn Việt Nam về tinh thần hòa hợp hòa giải dân tộc, đồng thời dùng ngôn ngữ nặng lời với những kẻ cùng chung cảnh ngộ, với những người bất đồng tư duy (chỉ vì người tị nạn không tin hoặc không chịu theo lời). Khả năng luận giải chính trị của họ yếu kém hay vì một mưu đồ thầm kín nào đó làm cho họ khá mâu thuẫn trong lý luận. Họ thừa nhận những người từng sống trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa ít có tâm lý hận thù, nhưng, lại nhất quyết khuyên bảo, đốc thúc người Việt tị nạn phải hòa hợp hòa giải với Cộng sản. Trong khi đó, họ đón tiếp trang trọng, chén chú chén anh với những kẻ đã và đang khư khư ôm lấy, áp dụng chuyên chính vô sản lên dân tộc Việt Nam. Cuộc vận động của họ nên diễn ra tại quốc nội, chiếc nôi của hận thù chứ sao lại chỉa mũi dùi vào hơn 2 triệu người Việt ở hải ngoại? Nếu muốn hai phe từng chống nhau hòa hợp thì điều kiện tiên quyết là phải tìm các phương thức hòa giải. Những người có đủ thẩm quyền giải quyết chính là đảng Cộng sản và các thế lực chính trị nằm bên ngoài khống chế của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Hòa hợp trước không thể dẫn tới hòa giải vì thiếu yếu tố tương nhượng lẫn nhau, tạo ra tình trạng cường quyền khuất phục dân như kinh nghiệm lịch sử cho thấy.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

NAM KỲ KHỞI NGHĨA – (Đọc “Tản Mạn Lịch Sử” của Lê Mạnh Hùng, Viet Tide 230 -232)- Tô Sử

Tô Sử. Đăng Ngày August 6th, 2008, Trong Mục: M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Trên Viet Tide 230 tới 232, mục “Tản Mạn Lịch Sử”, ông Lê Mạnh Hùng viết về Nam Kỳ Khởi Nghĩa của cộng sản. Ông kết luận: “Cuộc nổi dậy Nam Kỳ Khởi Nghĩa vào tháng 11 và tháng 12, 1940 đánh dấu một cao điểm của … những cố gắng liên tục và đầy khó khăn của Đảng Cộng Sản Đông Dương trong quần chúng nông dân tại Nam Kỳ. Thất bại của cuộc nổi dậy là Đảng có nhận thức sai lầm về khả năng của mình cũng như của đối thủ. Tuy nhiên họ đã học được bài học của thất bại … vì vậy, khi cơ hội đến lần nữa, họ đã có khả năng để đoạt lấy chính quyền trước những đảng phái quốc gia, đối thủ của họ” (trang 31). Ông Hùng “đánh giá quá thấp” người cộng sản. Họ đâu có ngô nghê đến mức đó. Tương quan lực lượng thì, hồi đó, ngay đứa trẻ nít cũng thừa biết cộng sản làm sao địch lại với nhà nước Đông Dương: 1500 đảng viên… vũ trang so với hơn 1 vạn lính thiện chiến Âu Châu, hơn 8 vạn lính bản xứ. Tuy nhiên họ vẫn phải nhắm mắt làm, vì có chỉ thị thi hành… nghĩa vụ quốc tế! Cái kết luận của ông Hùng lại cũng hơi… lạ! ….Viết chuyện lịch sử thiết nghĩ nên bỏ chút công tìm tòi, đối chiếu. Chẳng nên căn cứ vào một tài liệu mà ai cũng thừa rõ là vô giá trị.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

Đọc “VIỆT SỬ KHẢO LUẬN” của Hoàng Cơ Thụy – Tô Sử

Tô Sử. Đăng Ngày July 21st, 2008, Trong Mục: M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Tôi vẫn giữ nguyên ý kiến ban đầu Việt Sử Khảo Luận là một tác phẩm rất quí báu. Thực sự tôi đã dẹp tất cả các cuốn Việt sử khác. Vì giản dị mỗi lần muốn tìm hiểu quãng nào trong dòng sử Việt, tôi chỉ cần giở Việt Sử Khảo Luận là đã như có đủ mọi dữ kiện để mà cân nhắc. Điều tiết lộ đặc biệt nhất trong bộ Việt Sử Khảo Luận là việc cụ Thụy chính là người đề xướng việc truất phế Bảo Đại. Tôi cứ yên trí việc này là do đám thày giùi xúi ông Diệm, nếu không thì cũng là ý kiến của ông Nhu. Không ai có thể biết nếu không có việc truất phế Bảo Đại và ủng hộ Ngô Đình Diệm thì lịch sử sẽ diễn tiến ra sao. Chắc chắn là ông Diệm sẽ ra đi. Lại chính cụ Thụy “khen vua không gian hùng tàn ác, không giết hại ai” [2276], thì những “người Việt ái quốc” gà mờ Nguyễn Bảo Toàn, Hồ Hán Sơn, Nhị Lang, Hoàng Cơ Thụy,… hẳn không kẻ thì bị giết chóc dã man, kẻ bị tra tấn tàn bạo, kẻ quàng chân lên cổ chạy.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

SỰ THẬT THẬT HAY SỰ THẬT… ẢO? (I) – Đọc “LỚN LÊN VỚI ĐẤT NƯỚC” của Vy Thanh (Nguyễn Văn Thủy) – Tô Sử

Tô Sử. Đăng Ngày July 20th, 2008, Trong Mục: M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Tác phẩm thì có tính cách chống cộng rõ ràng, nhưng về tác giả thì quả là khó hiểu. Tại sao có những nhận xét, đối thoại như đã viết, mà chính tác giả lại cứ như là một cán bộ trí vận cho cộng sản. Không thấy một giải thích gì vì sao tác giả hoạt động chung thủy cho cộng sản mà vẫn chống cộng. Cũng không thấy tác giả đề cập chút gì về công tác trí vận của mình (thời “quốc gia”, thời đệ nhất cộng hòa, thời đệ nhị cộng hòa). Không biết có ngang ngửa với những tên tuổi như Lê Văn Nuôi, Dương Văn Đầy, Nguyễn Hữu Thái,… chăng? Một đàng, nội dung sách quá nhiều sơ sót. Một đàng phần chú thích quá mực đầy đủ, tỉ mỉ. Quả thật là bí hiểm. Vậy tác giả hoàn thành tác phẩm nhằm mục đích gì? Rõ ràng nó không như Lời Nói Đầu của tác giả, cũng như lời Bạt của ông Mặc Đỗ!

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

Đọc “JANE FONDA VẪN NHƯ THUỞ NÀO” của Đào Như (BS Đào Trọng Thể) – Phì Ngư

Phì Ngư. Đăng Ngày July 19th, 2008, Trong Mục: M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Ông Đào Như kể vợ chồng ông đi dự buổi ra mắt sách của Jane Fonda: “Hầu hết họ là Viet Nam Veterans hay là thân thuộc của gia đình họ từ các làng giầu có tây bắc và phía bắc ngoại ô Chicago… xem chừng họ kính trọng bà Jane Fonda lắm..Nói về phong độ, thì quả là tôi không sai! Bà vẫn linh hoạt, duyên dáng, bà vẫn phát sáng với thế giới chung quanh bà… tôi cúi xuống trên (sic) tấm thiệp màu trắng, viết dòng chữ này, trước khi đưa cho bà Jane Fonda: ‘What I can say about you… to my grand children in future… That you was [sic] beautiful, briliant [resic] and humane… That you love peace and hate war…’ Đây là câu mở đầu của Love Story, một tiểu thuyết lãng mạn, phản chiến thời danh của Erich Sagal…” Chúng ta khâm phục các nhà tư tưởng, thiên tài, nghệ sĩ. Nhưng có người coi họ là thần tượng, có khi thờ phượng nữa, xếp hàng để được coi mặt, được bắt tay, đấu giá tranh nhau mua chiếc quần lót, cái bô đi tiểu của những vị này. Tôi xếp hạng họ là những kẻ bị bệnh tâm thần. Ông Đào Trọng Thể ở giữa cuộc chiến Việt Nam, có mắt có tai để biết ai gây chiến, ai tự vệ, nhưng không đủ tí thông minh để hiểu rằng muốn có hòa bình phải chấp nhận chiến tranh và khi phản chiến thì phải phản đối kẻ gây chiến. Chẳng trách Bertrand Russell, Jean Paul Sartre, Simone de Beauvoir, Albert Camus, Simone Signoret, Yves Montand,… phản chiến. Họ ở xa, biết… cái con khỉ gì! Nên khi tỉnh mộng, Yves Montand thú nhận: “Chúng tôi là lũ mặt l… (Nos étions des cons)”. Còn BS Thể đã tham chiến mà còn đi ca tụng một con mụ, hoặc ngu ngốc hoặc lưu manh, thì biết dùng chữ gì đây để gọi ông bây giờ?

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

« Đọc Thêm Các Bài Cũ.....