G5. Nhân Vật Chí

GẶP BÁC TRẦN KIM TUYẾN – Nguyễn Hoài Vân

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày September 17th, 2008, Trong Mục: F. Khảo Cứu Lịch Sử, G5. Nhân Vật Chí.

Câu chuyện của bác Trần Kim Tuyến lần này rất mạch lạc, phân tích tương quan giữa Ý Thức Hệ, Chủ Thuyết, Đảng, và Chính Quyền, như sau: Người CS đi theo trình tự: có ý thức hệ, rồi mới có chủ thuyết, sau đó mới có đảng, rồi đảng đấu tranh lấy chính quyền. Như thế phẩm chất của đảng, trên phương diện đấu tranh, rất cao, vì phải có phẩm chất cao, đảng mới lấy được chính quyền. Tiến trình này cũng khiến cho khi chính quyền bị lung lay, thì đảng vẫn còn đó, khi đảng bị sụp đổ, thì chủ thuyết vẫn hiện hữu, và nếu chủ thuyết có sứt mẻ, thì ý thức hệ vẫn tồn tại. Ý thức hệ là điều rất khó xóa đi trong đầu óc con người, nên dù cho có mất cả chủ thuyết, đảng lẫn chính quyền, người ta vẫn có thể gây dựng lại từ đầu, tức từ ý thức hệ. Ngược lại, bên quốc gia, có chính quyền rồi mói vội vã lập Đảng, tìm Chủ Thuyết, kiếm Ý Thức Hệ. Điều này khiến cho phẩm chất của Đảng trong việc đấu tranh rất kém. Thật vậy, có chính quyền rồi mới lập Đảng, như trong hai nền Cộng Hòa ở miền Nam VN, khiến cho nhiều người vào “Đảng Chính Quyền” chỉ để kiếm ghế, tranh lợi lộc, dành địa vị. Tức là Đảng do chính quyền đẻ ra, sẽ gồm một phần không nhỏ những người cơ hội chủ nghĩa. Và khi Chính quyền sụp đổ, Đảng cũng tan rã, như trường hợp các Đảng Cần Lao, và Dân Chủ, dưới hai thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa VN. Về Đảng Cần Lao, bác vừa cười vừa nói: “tôi với anh Nhu lập ra Đảng Cần Lao, rồi không biết làm gì!”

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

CHUYỆN TRÒ VỚI Ông LÊ VĂN THÁI – Người Dân ghi lại

Nguyễn Tự Vấn. Đăng Ngày July 21st, 2008, Trong Mục: G5. Nhân Vật Chí, I. Nhiều Tác Giả & Độc Giả Viết.

Ông Thái Trắng, tức ông Lê Văn Thái, đã kinh qua các giai đoạn kháng chiến, khơi động cuộc di cư 1954, gia nhập quân đội Cao Đài, hội trưởng Việt Nam Phục Quốc Hội Miền Bắc (tổ chức chính trị của giáo hội Cao Đài). Ông rất kín tiếng về mình, về người, cũng như về những biến chuyển lịch sử mà ông là một trong những tác nhân: chuyện đấu tranh giữa ông Ngô Đình Diệm và các giáo phái (Mặt Trận Thống Nhất Lực Lượng Quốc Gia/Hội Đồng Nhân Dân Cách Mạng), đảo chính 1960, 1963, các cuộc bầu cử tổng thống 1967, 1971, về các nhân vật Ngô Đình Nhu, Nguyễn Bảo Toàn, Hồ Hán Sơn, Trần Kim Tuyến, Nguyễn Phan Châu, Nguyễn Xuân Nhẫn, các điệp viên Phạm Xuân Ẩn, Ba Quốc, “Cậu Con Cầu Tự” Nguyễn Cao Kỳ, … Nay ông kể lại cho biết một số những biến chuyển lịch sử kể trên.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

CÁC “Tông Tông” CỦA CHÚNG TA – Hoàng Thị Ngọ

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày July 9th, 2008, Trong Mục: G5. Nhân Vật Chí.

Người xưa có câu: Cái quan luận định, ý nói bàn về công tội một người nào, thì phải chờ đến khi họ chết. Tôi thấy câu này chỉ có nghĩa với ý rằng phải đến lúc đó mới gom hết được sự việc thanh thiên bạch nhật mà người đó đã làm trong suốt cuộc đời, thành bại, tốt xấu ra sao. Còn thì không cần lý đến những ẩn tình sâu xa, bí hiểm, vì những ẩn tình này thì lan man vô kể, ai làm sao biết cho hết để lấy làm cơ sở mà luận định.Nếu những vị tai to mặt lớn viện lẽ ẩn tình, dữ kiện còn thiếu sót thì sẽ chẳng ai có quyền phán đoán cả, chẳng ai có lỗi có phải gì nữa hết.Theo tôi, chỉ cần xét từng cá nhân về những việc làm và thành quả công cộng của họ thôi.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

NHÂN VẬT CHÍ – Phạm Tưởng * 6 NHÂN VẬT CỘNG SẢN: Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Trần Quốc Hoàn, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp

Phạm Tưởng. Đăng Ngày June 20th, 2008, Trong Mục: G5. Nhân Vật Chí.

Trên tờ Nhân Đạo (Humanité) 25 tháng Năm, 1922, trước khi đi Nga, ông Nguyễn… Ái Quốc viết: “Trước mắt người bản xứ, chủ nghĩa bôn sê vích — danh từ này thì thường được giai cấp tư sản dùng đến luôn nên đặc sắc và mạnh nghĩa hơn — có nghĩa là: hoặc sự phá hoại tất cả, hoặc sự giải phóng khỏi ách nước ngoài. Nghĩa thứ nhất (gán cho danh từ ấy) làm cho quần chúng vô học và nhút nhát xa lánh chúng ta; nghĩa thứ hai thì dẫn họ đến chủ nghĩa quốc gia. Và cả hai đều nguy hiểm cả.” Dưới đề mục “Những nhiệm vụ của vô sản quốc tế đối với Liên Xô”, tại Đại Hội Quốc Tế Vô Sản lần thứ 6 (1928) mà ông là ủy viên, ông Nguyễn… Ái Quốc khẳng định: “Liên Xô là tổ quốc của vô sản, cột trụ vững chắc nhất của những thực hiện của vô sản, thành tố chính của sự giải phóng vô sản thế giới. Điều này đòi hỏi vô sản quốc tế đẩy mạnh sự xây dựng chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô và bảo vệ bằng mọi cách đất nước của vô sản chuyên chính chống lại những tấn công của các thế lực đế quốc… Trong trường hợp các đế quốc tấn công hoặc phát động chiến tranh chống Liên Xô, vô sản quốc tế phải quyết liệt phát động những phong trào quần chúng đấu tranh để lật đổ các chính quyền đế quốc… Khẩu hiệu của vô sản quốc tế phải là vô sản chuyên chính và liên minh với Liên Xô. Các thuộc địa, nhất là của một đế quốc đang gây hấn với Liên Xô, cần phải lợi dụng triệt để sự kiện quân đội đế quốc bận chiếm đóng những nơi khác mà phát động cuộc đấu tranh chống đế quốc, tổ chức hoạt động cách mạng lật đổ ách thống trị của đế quốc và giành độc lập”. Tờ Người Cùng Khổ (Le Paria) của ông Nguyễn… Ái Quốc năm 1931 viết: “Những tên tư sản, trí thức phản cách mạng đã phô trương hai từ tổ quốc để khai thác giai cấp vô sản, nhằm phục vụ cho những quyền lợi vị kỷ của chúng. Tổ quốc không nhất thiết phải bao gồm những người cùng một màu da hoặc cùng một ngôn ngữ. Tổ quốc là sức mạnh chính trị của giai cấp. Vô sản Đông Dương không có tổ quốc”.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

NHÂN VẬT CHÍ- Phạm Tưởng * 5 NHÂN VẬT CHỐNG CỘNG: Năm Người Trong Gia Đình Nhà Ngô

Phạm Tưởng. Đăng Ngày June 19th, 2008, Trong Mục: G5. Nhân Vật Chí.

Ông Diệm không phải là người khôn. Ông chỉ có thể là một kẻ thừa hành trung thành và mẫn cán. Nếu có một minh chúa, ông sẽ là một người trung quân ái quốc đáng khen. Bằng chứng là chính tích của ông thời Pháp thuộc. Đưa ông lên vai trò lãnh đạo là một sai lầm to lớn. Ông sẽ chẳng làm nên trò trống gì nếu không có ông Nhu. Mà ông lại có rất nhiều nhược điểm, đến chính ông Nhu cũng phải phát mệt vì ông. Ông ngoan đạo kiểu đàn bà con nít. Ông tin vào cái thiên mệnh của mình như một người thời trung cổ. Ông nhìn đâu cũng thấy tội lỗi, không ai đạo đức, nắm được lẽ phải bằng ông. Ông ham quyền bính, ông tham lam quá độ. Ông đòi hỏi mọi người hoàn toàn tuân phục ông. Ông coi đất nước là của riêng, ông có toàn quyền thi ân bố đức. Mọi người đều là… xích tử, gia nhân. Mỗi khi gặp khó khăn, ông đầu hàng, chạy trốn. Trong các vụ Nguyễn Văn Hinh, Nguyễn Chánh Thi, Phạm Phú Quốc, Dương Văn Minh,… ông đều không biết ứng xử ra sao. Khi đắc thế, ông không phân biệt nổi lẽ phải trái.
Truất phế xong Bảo Đại, ông loại bỏ mọi người giúp đỡ ông, chiếm địa vị độc tôn. Ba tháng sau, Tết Bính Thân (12-2-56), họa sĩ Nguyễn Gia Trí, trong nhật báo Dân Chủ của Vũ Ngọc Các, vẽ bức biếm họa ông chúa khỉ Tề Thiên Đại Thánh cầm thiết bổng đứng trong lòng quả dưa hấu xẻ đôi với lời chú: Hoa Quả Sơn, hầu vương xuất thế. Toàn bộ số báo bị tịch thu. Một năm sau, trong báo Đường Sống, linh mục Vũ Đình Trác viết một bài xã luận và kết luận: Xin Ơn Trên phù hộ tổng thống lấy lại được niềm tin (của dân chúng) lúc ban đầu. Báo Dân Chủ đăng lại. Đường Sống, Dân Chủ bị đóng cửa vĩnh viễn. Vũ Đình Trác và Vũ ngọc Các mỗi người 3 tháng tù. Ba năm sau nữa, tết Canh Tí (22-1-60), trên bìa báo Tự Do (của mật vụ, do CIA tài trợ), họa sĩ Phạm Tăng lại tái diễn, vẽ trái dưa hấu bị 6 con chuột đục khoét. Tòa báo bị niêm phong, nhân viên phải bỏ trốn biệt tăm.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

NHÂN VẬT CHÍ – Phạm Tưởng * 3 NHÂN VẬT QUỐC GIA: Bảo Đại, Huỳnh Phú Sổ và Lý Đông A

Phạm Tưởng. Đăng Ngày June 19th, 2008, Trong Mục: G5. Nhân Vật Chí.

Bảo Đại là người duy nhất biết luôn luôn đứng trên cương vị ngang hàng để tranh đấu đòi hỏi với tổng thống, quốc trưởng, thủ tướng Mỹ, Anh, Pháp, Tàu mà không hề làm mất quốc thể. Những điều ông đơn phương mang về cho Việt Nam không tốn kém một giọt máu, là những điều Hồ Chí Minh lao tâm khổ trí chưa có nổi và Ngô Đình Diệm chỉ nhờ Mỹ mới được tọa hưởng kỳ thành. Dĩ nhiên là do ông, dù sao, cũng là vua hay cựu hoàng của một nước. Nhưng điều đáng khen là ông giữ tư cách, không nguyên thủ một quốc gia nào giám coi thường. Còn những người “Khổng tử viết” như Trần Trọng Kim, tây hơn cả Tây như Nguyễn Văn Xuân, văn nghệ văn gừng như Phạm Duy, gặp ông, đều cảm mến. Cao ngạo và nhiều tuổi đời như De Lattre de Tassigny, gặp ông, rồi cũng vui vẻ làm phụ tá cho ông. Còn với hầu hết, Bảo Đại mang hình ảnh một kẻ ăn chơi đàng điếm. Dĩ chí kết tội ông là Việt gian bán nước. Kẻ thù của ông đã đành. Lại cả kẻ không biết gì về ông nữa. Điều này chẳng có gì lạ: Pháp muốn bôi bác để người dân Việt Nam đừng ngưỡng vọng gì vào ông. Cộng sản gán ông tội Việt gian bán nước để loại trừ một đối thủ nguy hiểm còn được cảm tình nơi những người bảo thủ. Thời xung đột Việt Minh-Pháp, ở các bến đò, cán bộ giả làm xẩm, ò e lải nhải: “Không ai ngu bằng thằng Bảo Đại, Không ai dại bằng thằng Nguyễn Hải Thần”. Dân quân du kích, theo chỉ thị thượng cấp, lấy rơm vặn người nộm Bảo Đại phì nộn đặt trước cửa chợ, ai muốn vào thì đàn ông vén quần, đàn bà tốc váy… tè vào mặt. Trào Ngô Đình cũng lại người nộm Bảo Đại kè kè gái, rượu, bạc bị mang đi hỏa táng. Trong khi đó, ông phốp pháp, “mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao”. Ông biết mình biết người, cam phận làm vua nô lệ, bị bao vây tứ bề, bị cả thực dân, cộng sản lẫn bầy tôi gán cho đủ mọi tội lỗi xấu xa, đành thu mình vào với nỗi cô đơn.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

NHỮNG KHẲNG ĐỊNH CHẾT NGƯỜI (Độc giả phê phán, nhận định và tác giả Phạm Tưởng hồi đáp sau loạt bài “NHÂN VẬT CHÍ”) – Phạm Tưởng

Phạm Tưởng. Đăng Ngày June 2nd, 2008, Trong Mục: G5. Nhân Vật Chí.

Mang hai chữ sứ quân để gán cho những tổ chức chống lại ông Diệm khi ổng mới về chấp chính thì một là không hiểu biết gì về lịch sử hoặc là cố tình dùng cái hình ảnh hỗn loạn của lịch sử để gán ghép vào một sự việc hoàn toàn khác hẳn. “Sứ quân” nói ở đây là chỉ các lực lượng Cao Đài, Hòa Hảo, Bình Xuyên ở miền nam, Quốc Dân Đảng, Đại Việt ở miền trung, và có thể cả công giáo Bùi Chu-Phát Diệm (của giám mục Lê Hữu Từ và linh mục Hoàng Quỳnh di cư vào xứ Bình An) và Bến Tre (của tây lai Jean Leroy). Ngoại trừ công giáo Bến Tre, tất cả các lực lượng kể trên đều hiện diện từ khi còn Pháp, còn Nhật. Họ có thể đi với Nhật. Nhưng họ thành lập để chống Pháp. Họ có khí giới, có quân đội. Khi Pháp trở lại Nam Bộ, họ đã hào hùng đánh Pháp. Nhất là các tay anh chị Bình Xuyên, đã được hát hò ca tụng: “Bình Xuyên, Bình Xuyên oai hùng ngàn năm…” Sau đó, bị CSphản bội, tàn sát, họ quay sang quyết liệt chống cộng sản, một tuyệt đối địch thủ. Và cộng tác với Pháp, một tương đối địch thủ, để lấy trợ cấp (tiền bạc) và khí giới. Nhất là để có giang sơn tự trị: Pháp không léo hánh, cộng sản không giám bén mảng. Tôi không biết các khu tự trị khác, hưng biết khu tự trị Bùi Chu-Phát Diệm: Năm 1941, linh mục Hoàng Quỳnh lập chiến khu ở Rịa (Ninh Bình). Tháng Tám 1945, Việt Nam Công Giáo Cứu Quốc cướp chính quyền phủ Kim Sơn (Phát Diệm, Ninh Bình). Ngày 6-1-1946, giám mục Lê Hữu Từ nhận làm cố vấn tôn giáo cho chính phủ (nguồn tin khả tín cho biết chính giám mục Từ đã xin với Hồ Chí Minh thả ông Diệm, khỏi bị cộng sản quản thúc), rồi tổ chức Tự Vệ Công Giáo Cứu Quốc. Tháng 9, 1947, lập Khu An Toàn Phát Diệm.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

NHỮNG KHẲNG ĐỊNH CHẾT NGƯỜI (tiếp theo) – Độc giả phê phán, nhận định và tác giả Phạm Tưởng hồi đáp sau loạt bài “NHÂN VẬT CHÍ”

Phạm Tưởng. Đăng Ngày June 2nd, 2008, Trong Mục: G5. Nhân Vật Chí.

Chỉ cần xét theo lời thuật lại của ông Đỗ Thọ, đại úy sĩ quan tùy viên, một người coi ông Diệm là thần tượng, giám sống giám chết vì ông Diệm, và mắt thấy tai nghe, thì rõ: “Ngoài ra bọn chúng đứng trước tổng thống thì khúm núm, vò tai, gãi đầu. Tổng thống vừa tra điếu thuốc lên mồm là vội vàng quì mọp, cúi đầu, bật hộp quẹt cho tổng thống châm lửa. Không những bọn nịnh hót làm những cử chỉ đó với tổng thống Diệm mà còn làm với ông Cẩn, ông Nhu. Một đứa thấy đồng bọn làm như vậy thì bắt chước làm theo. Ông Diệm, ông Nhu, ông Cẩn thấy thế thành thói quen. Bận sau người khác không làm như thế, thì thấy xúc phạm. Vì thế, bọn nịnh hót đã làm hư tổng thống. Và cái cốt cách quan lại phong kiến tràn ngập cá tính tổng thống Diệm như ngài thượng thư Diệm của triều đình Huế”. (Nhật ký Đỗ Thọ, Nhật báo Hòa Bình ấn hành, 1970, trang 30) Thế thì sao lại kết tội tôi về “những tin thất thiệt, xúc phạm đến danh dự uy tín người khác” nhỉ? Tổng lỳ, tổng phệ lại cũng là tên của dân gian đặt, đâu phải của tôi. Nói rằng ông Diệm được sách báo, nhân vật ngoại quốc ca tụng tất ái quốc, đạo đức, giỏi dang thì hẳn phải công nhận ông Hồ còn ái quốc, đạo đức, giỏi dang hơn. Vì thực tế là ông Hồ được họ đánh bóng thổi phồng gấp mấy ông Diệm. Trong khi đó ai trong chúng ta mà chẳng phải đau khổ về cái mù lòa hoặc bất lương của giới truyền thông và “trí thức” ngoại quốc.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....