Nhiều Tác Giả

HỘI THẢO BIỂN ĐÔNG – Thi Sơn

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày February 21st, 2010, Trong Mục: B2. Các Bài Trong Năm 2009, D. Khảo Cứu Chính Trị, G2. Về "Thiên Đường XHCN Việt Nam", G7. Tương Quan CS Tàu & Việt.

Biển Đông là lãnh hải của nước ta từ ngàn xưa mà sao chủ quyền lại tùy thuộc vào không Tàu thì Mỹ? Nhớ lại sau khi Thế Chiến II kết thúc (1945), quân Pháp chạy đã xa, quân Nhật đầu hàng, VN thu hồi chủ quyền, lòng dân muôn người như một, khí thế yêu nước bừng bừng tưởng như không một kẻ thù nào dám bén mảng cướp một tấc đất tổ tiên để lại. Thảm thương cho cả dân tộc là Hồ Chí Minh và bè lũ đã lật lọng phản bội tất cả để bây giờ dân “liều thân” chống Nhà nước, Nhà nước coi dân như kẻ thù. Hai bên chỉ chăm chăm lo đối phó lẫn nhau không còn hơi sức chống ngoại xâm, phải khiếp nhược chịu mọi áp đặt của ngoại bang. Trăm cái Hội Thảo Biển Đông cũng khó mà gỡ được cái thế kẹt mất nước. Khốn nhưng CSVN vốn rất mực yêu nước thưong nòi theo kiểu hồ cáo, tất cả những ai mới có ý định hy sinh là chúng đã đem “cất” kỹ vào tù để khỏi uổng mạng. Vậy bây giờ “Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh?”: Mở Hội Thảo Biển Đông!

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

ĐẠI HỘI VIỆT KIỀU – Huỳnh Thị Nữ

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày February 21st, 2010, Trong Mục: B2. Các Bài Trong Năm 2009, G3. Trào Lưu "Hòa Giải, Hòa Hợp Dân Tộc", I. Nhiều Tác Giả & Độc Giả Viết.

Nhưng thục ra Đại Hội Việt Kiều có dành cho “phe ta” không? Theo đúng chữ nghĩa thì là Đại Hội Việt Kiều. Việt kiều có nghĩa là công dân Việt cư ngụ ở nước ngoài. “Phe ta” chỉ là ngoại kiều gốc Việt mà thôi. Có thể chỉ là chuyện giữa họ như trên tôi đã nói. Muốn biết thì chỉ việc xem danh sách tham dự viên. Có vẻ đa số là người từ Đông Âu, nghĩa là chuyện trong nhà.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

Why are [American] liberals so condescending? – Gerard Alexander, Washington Post

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày February 2nd, 2010, Trong Mục: D. Khảo Cứu Chính Trị.

Every political community includes some members who insist that their side has all the answers and that their adversaries are idiots. But American liberals, to a degree far surpassing conservatives, appear committed to the proposition that their views are correct, self-evident, and based on fact and reason, while conservative positions are not just wrong but illegitimate, ideological and unworthy of serious consideration. Indeed, all the appeals to bipartisanship notwithstanding, President Obama and other leading liberal voices have joined in a chorus of intellectual condescension. It’s an odd time for liberals to feel smug. But even with Democratic fortunes on the wane, leading liberals insist that they have almost nothing to learn from conservatives. Many Democrats describe their troubles simply as a PR challenge, a combination of conservative misinformation… The benighted public is either uncomprehending or deliberately misinformed (by conservatives). …This condescension is part of a liberal tradition that for generations has impoverished American debates over the economy, society and the functions of government — and threatens to do so again today, when dialogue would be more valuable than ever. … if conservative leaders are crass manipulators, then the rank-and-file Americans who support them must be manipulated at best, or stupid at worst. This is the second variety of liberal condescension, exemplified in Thomas Frank’s best-selling 2004 book, “What’s the Matter With Kansas?” Frank argued that working-class voters were so distracted by issues such as abortion that they were induced into voting against their own economic interests. Then-Vermont Gov. Howard Dean, later chairman of the Democratic National Committee, echoed that theme in his 2004 presidential run, when he said Republicans had succeeded in getting Southern whites to focus on “guns, God and gays” instead of economic redistribution.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

CRONY COMMIES – Greg Rushford

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày February 1st, 2010, Trong Mục: D. Khảo Cứu Chính Trị, G2. Về "Thiên Đường XHCN Việt Nam".

For further insights into how crony communism works in today’s Vietnamese economy, consider a January 21 report by Bill Hayton in Foreign Policy. Hayton is a former respected BBC correspondent in Hanoi whose press credentials were not renewed by Vietnamese authorities, apparently after he filed too many reports that did not toe the party line. In his Foreign Policy report, Hayton cited telling examples of how, “despite an influx of new wealth, the Communist Party still dominates both the public and private sectors” in Vietnam. He noted that “many” ostensibly private businesses “are either former state-owned enterprises or still have some state ownership, and most are still run by party members.” Hayton added: “Most of the controllers of the commanding heights of the private sector are party appointees, their family, or their friends. The communist Party elite are turning Vietnamese capitalism into a family business.”

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

MÁU LỤC LÂM – Mỹ Lộc

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày January 27th, 2010, Trong Mục: B2. Các Bài Trong Năm 2009, D. Khảo Cứu Chính Trị, G7. Tương Quan CS Tàu & Việt.

Ngày 17.3.2005, trả lời báo cáo WWF tựa đề là “China’s Wood Market, Trade and Environment” theo đó Tàu nhập cảng gỗ ồ ạt trong thập niên qua đã hỗ trợ việc buôn lậu hiện hành và để Nga và Mã Lai Á phải đối diện với việc khai thác quá mức và đốn cây lậu do xuất cảng gỗ của các nước này sang Tàu, phát ngôn viên Ngoại Giao Tàu Lưu Kiến Tào (Liu Jianchao) bảo “Khẳng định như thế là thách đố sự thật. Buôn gỗ là một bô phận quan trọng trong mậu dịch của Tàu với các nước chung quanh, có lợi hỗ tương… Chính phủ Tàu không khi nào cho phép đốn cây lậu… Đồng thời, các cty Tàu làm rừng và đốn cây ở ngoại quốc phải tuân hành luật lệ địa phương. Cho đến nay, chúng tôi chưa nhận được báo cáo nào về các cty Tàu đốn cây lậu ở nước ngoài. Chính phủ Tàu đã thiết lập việc tiếp xúc mật thiết với các nước chung quanh và cùng với họ có nhiều biện pháp để chống lại những hoạt động đốn gỗ và buôn gỗ lậu”. …Nếu không có đốn cây và buôn gỗ lậu thì cần gì phải có biện pháp chống lại? Ông họ Lưu nói tào lao về việc cướp cây rừng làm liên tưởng đến nguồn gốc Lục Lâm của nhà cầm quyền Hán tộc!

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

Thiền sư Nhất Hạnh dưới mắt tiếp thị – Phillip Hoàng

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày January 26th, 2010, Trong Mục: D. Khảo Cứu Chính Trị, G3. Trào Lưu "Hòa Giải, Hòa Hợp Dân Tộc".

“…đa số cách ứng xử của Ts Nhất Hạnh có tính tiếp thị rõ rệt, nếu không muốn nói mục tiêu hình như là tạo chú ý tối đa trong mọi việc, một thái độ “đỏm dáng” âm thầm không nói ra. Đã là thiền mà lại đỏm dáng thì nghe hơi kỳ cục…Ts Nhất Hạnh rõ ràng là đã biết bắt mạch và tận dụng những trào lưu của dư luận thế giới để nương theo, đưa ra những chương trình luôn luôn “gãi đúng chỗ ngứa” giới truyền thông quốc tế với kết quả là đẩy mạnh nhãn hiệu “Thích Nhất Hạnh” ngày càng cao. Ông dùng người Âu Tây để tăng uy thế đối với người Việt và ngược lại ông dùng chuyện của người Việt để làm tăng uy thế của ông đối với người Âu Tây. Đây là chiến lược cũng được dùng trong kinh doanh, là mượn tiền của anh A để đầu tư với anh B rồi mượn danh của anh B để mượn thêm tiền của anh A. Nếu lùi lại mà nhìn thì người ta thấy hình ảnh của ông trong quần chúng lớn hơn rất nhiều cái thực tế của ông là một nhà sư dạy thiền, và điều này thể hiện một chiến lược tiếp thị tinh vi.

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

HU JINTAO CITY Ở ĐÂU? – Tịnh Tâm

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày January 16th, 2010, Trong Mục: B2. Các Bài Trong Năm 2009, G2. Về "Thiên Đường XHCN Việt Nam", G7. Tương Quan CS Tàu & Việt.

Một ông lão ở làng chài Móng Cái nhìn thời vận mà thốt lên, ‘Danh nghĩa là đất của mình nhưng Trung Quốc đã thuê trong 50 năm tới, không chỉ Trà Cổ, Móng Cái, mà cả cái tỉnh Quảng Ninh này, từ cái sân golf, khách sạn, các khu trung tâm mua sắm, quảng trường, cho đến cái quán ăn vỉa hè đều có chủ là người Trung Quốc. Sống trên đất Việt nhưng người Việt chỉ là kẻ làm thuê lại phải tiêu dùng mọi thứ hàng hóa của Trung Quốc thì có đau không, có lo không?’” Thưa cụ, đau thật và cũng lo thật. Bao giờ thì Móng Cái đổi tên là Mao Tse-Tung city, Lạng Sơn là Deng Shao Ping City, Hà Nội là Hu Jintao City?

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

BẤT HẠNH THUA TRÍ THẤT ĐỨC – Thi Sơn

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày January 5th, 2010, Trong Mục: B2. Các Bài Trong Năm 2009, G3. Trào Lưu "Hòa Giải, Hòa Hợp Dân Tộc".

Ngày 30.9.2009, Nguyễn Lang (Sư Nhất Hạnh) thư ngỏ cho Nguyễn Minh Triết kể công: “Ngày xưa, trong Cách Mạng chống Pháp, hàng ngàn chiến sĩ cách mạng đã từng tới ẩn náu tại chùa và các thầy các cô luôn luôn tìm mọi cách để đùm bọc và che chở”. Đấy nhé, chính mồm sư nói ra, chẳng ai vu khống cho sư! Sang thời kỳ “đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào” cũng thế chứ gì? Công lao che chở “cách mạng” ấy của sư và cô, CSVN có thể quên nhưng đồng bào chống cộng sẽ không bao giờ quên! Ngần ấy tuổi đầu, sư còn dại thế, tin vào ân nghĩa cộng sản!

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

DÒNG TÊN VIỆT NAM – Nguyên Trân

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày January 3rd, 2010, Trong Mục: B2. Các Bài Trong Năm 2009, X. Tìm Hiểu Các Nghi Vấn & Huyền Thoại.

Dòng Tên đến Việt Nam tại Đàng Trong (Hội An) năm 1615, tại Đàng Ngoài, 1627. Tu sĩ Dòng Tên nổi tiếng nhất là Alexandre de Rhodes (1591-1660), tên Việt là Đắc Lộ. Năm 1628, ông bị Chúa Trịnh quản thúc tại Thăng Long, 1630 bị đày lên Bố Chính (Vinh) để trục xuất vào Đàng Trong. Thường có ngộ nhận ông sáng chế Quốc Ngữ. Thật ra, ông chỉ là một trong những người hoàn chỉnh, và năm 1651 ra cuốn tự điển Việt-Bồ-La (Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum) và cuốn Phép Giảng Tám Ngày (trong đó cụm từ Đức Chúa Blời được sử dụng khoảng 100 lần, gồm cả những phê bình tiêu cực các tôn giáo khác, nhất là Phật giáo).

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

SỬ VIỆT CẬN VÀ HIỆN ĐẠI – Đọc “Bối cảnh lịch sử và chính trị Việt Nam cận đại và hiện đại” của Bùi Anh Trinh – Nguyễn Đình Hồng

Nhiều Tác Giả. Đăng Ngày January 16th, 2009, Trong Mục: D. Khảo Cứu Chính Trị, F. Khảo Cứu Lịch Sử, M. Đọc Sách & Điểm Báo.

Xưa nay, tôi đều thấy các sách về sử Việt Nam cận và hiện đại chia ra rành mạch làm hai giới: “Giới cộng sản và giới chống cộng”, viết lách thường với thiên kiến, khó mà phân giải thực hư ra sao. Khách quan mà nói, chúng ta có nhiều điều băn khoăn về người cộng sản và quốc gia. Một, những người cộng sản Việt Nam thứ thiệt (bônxêvích, đệ tam) muốn gì: a/ vì bản thân bất mãn, muốn thay đổi tình trạng; vì yêu người, muốn san bằng bất công; vì yêu nước không muốn bị ngoại nhân cai trị; vì không có phương tiện đuổi giặc, phải dựa vào Nga Xô? b/ đã thề bồi gì khi gia nhập đệ tam quốc tế; đã thề bồi gì khi gia nhập đảng? c/ sao có thể tin ở chuyện làm trái bản năng con người, cấm tư hữu, cấm tin ngưỡng, tiêu diệt mọi thành phần xã hội…? d/ tại sao cứ nhất định phải làm nhiệm vụ quốc tế, thực hiện những chuyện thủ tiêu, chém giết, giam cầm, hành hạ mọi người không cùng cứu cánh? Có phải họ phát xuất từ thiện ý thiên thần, nhưng guồng máy đã biến họ thành ác quỉ? Thực tế, cộng sản là cứ một chiều, nói lấy được, tuyên truyền, chủ trương nói dối hoài thì sẽ thành… sự thật. Phương thức hành động là cứu cánh biện minh phương tiện. Biện pháp tốt xấu không thành vấn đề, cái chính là làm sao đạt mục đích. Hai, về người không cộng sản thì khá phức tạp. Trước hết, người dân ở miền nào tất nhiên cũng không là cộng sản hay là “quốc gia”. Đúng ra họ chẳng là gì cả, chẳng được lựa chọn cái gì, chẳng biết gì về các chủ thuyết, kể cả cộng sản. Nghĩa là họ cũng chẳng chống cộng. Thứ đến các đảng phái, giáo phái: Rất có thể họ chỉ chống cộng bằng lý thuyết, báo chí, bài vở, nếu không bị cộng sản lùng diệt. Rồi đến những nạn nhân của cộng sản và thân nhân họ. Những người này tất nhiên chống cộng sản vì hận riêng. Họ sẵn sàng gia nhập các phe chống cộng trên đây. Khi Pháp mượn chống cộng tái chiếm Việt Nam. Mỹ viện trợ Pháp để ngăn chặn cộng sản. Mao đuổi Pháp khỏi Miền Bắc và yểm trợ xâm lăng Miền Nam. Trong bối cảnh này, đã có những người được Mỹ thuê chống cộng. Số này không nhiều, nhưng nhiều phương tiện hơn cả, nắm chính quyền, giữ độc quyền chống cộng, và quyền bắt dân chống cộng cho họ, nhưng họ không nắm chính nghĩa và người dân không tin tưởng. Các lực lượng không thống nhất đường lối, hành động, lúc nào cũng phân hóa nghi ngờ, giữ miếng nhau. Kết quả là yếu ớt, trong khi cộng sản được các đàn anh giúp đỡ tận tình. Nếu không nói về tham vọng cá nhân, tôi còn có những thắc mắc lịch sử là:
- Ông Hồ Chí Minh, Đảng CSVN muốn gì? Độc lập thống nhất cho quốc gia dân tộc, nghĩa là dân dễ thở hơn, no ấm hơn? Điều này không thấy. Hồ và Đảng CS đánh Pháp đánh Mỹ cho Nga, cho Tàu; bắt dân khổ ải hơn gấp nhiều lần thời bị Pháp trị.
- Họ hoang tưởng muốn thế giới đại đồng, nghĩa là ai cũng như ai, của cải thừa mứa? Không tư hữu, không ưu đãi thì không ai cố gắng, nhân loại không tiến bộ. Nhiều người trong Đảng CS đã ở bên Nga và tận mắt thấy sự thực là gì.
- Ông Ngô Đình Diệm, ông Nguyễn Văn Thiệu muốn gì? Chống cộng, mang lại tự do dân chủ cho dân? Điều này cũng không thấy gì là nhiều, chỉ thấy bầu bán gian lận, kéo bè kéo cánh, tham nhũng thối nát.
- Cả hai phe cộng sản và tư bản đồng lòng chia đôi Việt Nam lâu dài. Dù Việt Cộng quyết tâm xâm lăng Miền Nam, nhưng nếu chính quyền Diệm thực thi dân chủ thì CS có tung hoành ở nông thôn được không? Hay cần phải độc tài, gia đình trị mới chống cộng hữu hiệu?
- Nếu chính quyền Diệm dàn xếp vụ cờ Phật Giáo ôn hòa thì Miền Nam có cảnh tướng tá nhiễu nhương, CS lũng đoạn không?
- Nếu khi Hoa Kỳ bỏ rơi Miền Nam năm 1973, ông Thiệu đưa vấn đề này ra bàn thảo rộng rãi, mời gọi mọi người tiếp tay giải quyết thì có tránh được biến cố 30-4-1975 không?
-Khi Pháp trở lại, quả có cuộc chiến giành độc lập của các đảng phái, tôn giáo, đoàn thể và dân chúng (không phải do người cộng sản) từ tháng 9, 1945: Kháng Chiến Nam Bộ, Kháng Chiến Toàn Quốc. Đến 1950, khi Mao đuổi Tưởng và bành trướng cuộc chiến Cao Ly-Việt Nam, Pháp bỏ chạy, chia đôi Việt Nam 1954. Từ đây đến 1960, nếu chính thể Miền Nam được lòng dân thì chắc Việt Cộng khó lòng hoạt động. Đến 1963 tình hình nguy ngập, không biết ông Diệm tháu cáy Mỹ hay thật lòng bắt tay với cộng sản, nhưng không được lòng dân thì dù chẳng bắt tay cộng sản, Mỹ cũng bỏ rơi. Còn thực lòng bắt tay cộng thì Cộng có cho sống (vì mọi cuộc thỏa hiệp của các thành phần không cộng sản với Cộng thừa chứng tỏ là không!)?
- Cuộc chiến từ 1945 đến 1975: Đối với những người cầm đầu chế độ (Hồ Chí Minh, Bảo Đại, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu) thì dễ hiểu. Phải gây chiến hay phải chống lại, trước hết là vì địa vị, quyền lợi. Nhưng còn đối với người dân, thì: 1. Là cuộc chiến của người Việt Nam giành độc lập? 2. Là một cuộc nội chiến giữa người Việt? 3. Là cuộc chiến Bắc Việt xâm lăng và Nam Việt chống xâm lăng? 4. Là cuộc chiến ý thức hệ cộng sản-quốc gia? 5. Là cuộc chiến ủy nhiệm cộng sản-tư bản?

Đọc Toàn Thể Bài Viết Này....

« Đọc Thêm Các Bài Cũ.....