MÁU LỤC LÂM – Mỹ Lộc

MÁU LỤC LÂM

Mỹ Lộc

 

Tàu chỉ có 16.5% đất đai là rừng. Nạn soi mòn và sa mạc hóa khiến Quốc Hội Tàu phải ra luật cấm phá rừng, rồi đến 1995 lại phải tu chính vì luật cũ không quy định đủ trường hợp phạm pháp. Ngày 26.6.2001, Ủy Ban Thường Vụ QH lại ra một tu chính nữa ấn định mức phạt tù đến 7 năm cấm cố và phạt tiền những ai phá rừng để trồng trọt hay làm việc khác. Viên chức chính phủ cấp giấy phép trái luật cho tiều phu cũng bị trừng phạt như thế.

Cấm phá rừng trong nước trong khi nhu cầu gỗ tăng lên mãi nên năm 1997 Tàu nhập cảng 40.2 triệu m3 (thước khối) gỗ súc, 2003 tăng đến 106.7 m3.

Không những mua, Tàu còn cho người đến khai thác gỗ rừng tại các lân bang.

Trong bài “China’s Lumbering Economy Ravages Border Forests; Logging Industry Taps Unregulated Markets for Wood” trên The Washington Post ngày 26.3.2001, John Pomfret nhận định về sự tham lam của Tàu về mọi mặt, chỉ xin trích những đoạn nói về rừng thôi: “Phiến Mã (Pianma), cách Bắc Kinh 1,500 dặm về phía tây nam miền xa nhất tỉnh Vân Nam, là một trong những cửa ngõ vào rừng bắc Miến Điện, nơi, đã nhiều năm qua, việc mua bán gỗ súc sầm uất, không có luật lệ và phần lớn không được biết đến đã lột trụi hàng trăm dặm vuông rừng nhiệt đới cổ. Như thế, Phiến Mã là một khán đài để xem sự thèm ăn ngày càng tăng của khổng lồ kinh tế Tàu đang nổi lên và bành trướng vươn ra phần còn lại của á Châu và thế giới…

Jim Harkness, giám đốc văn phòng ở Tàu của  WWF (World Wildlife Fund=Quỹ Đời Sống Hoang Dã Thế Giới), một tổ chức bảo tồn, phát biểu: ‘Chúng ta có ở đây một tình trạng mà chính sách môi sinh thủ lợi ở Tàu tạo ra những khuyến khích phá rừng ở các nơi khác trên thế giới’…

Từ 1998, Tàu ra lệnh cấm đốn cây để bảo vệ rừng của nó đang mau chóng biến mất và để ngăn đất bị soi mòn nghiêm trọng tạo ra những trận lụt gây chết chóc… Từ 12 tỉnh năm 1998, việc cấm đốn cây lan ra 18 tỉnh năm 2000. Không được phép đốn cây tại thượng nguyên Dương Tử Giang hay Hoàng Hà. Đốn cây cũng giảm tại Mãn Châu, Nội Mông và lãnh thổ tây bắc Tân Cương và các nơi khác nữa. Tổng cộng, theo điều tra của WWF, 740,000 tiều phu mất việc. Từ 1997 đến 2000, gỗ súc sản xuất giảm 97%, chỉ còn 1 triệu m3…

Quan thuế về lâm sản giảm mạnh để chuẩn bị cho hệ thống mậu dịch cởi mở hơn. Nhiều nơi suốt biên giới Tàu, nhập cảng gỗ không phải đóng thuế quan. 

Trong bầu không khí như thế, sau 1998, hàng ngàn công nhân thất nghiệp tràn ngập thành thị này [Phiến Mã] và các vùng dọc biên thùy để tìm gỗ cung cấp cho nhu cầu không thể thỏa mãn được về đũa, đồ mộc và giấy. Nhập cảng gỗ súc của Tàu tăng vọt từ chưa đến 5 triệu m3 năm 1998 lên 10 triệu năm 1999 và giữa 14 đến 15 triệu năm ngoái…

Tài xế Lý Gia Kinh (Li Jiajing], 44 tuổi, cho biết năm ngoái anh đã chuyển 1,000 m3 gỗ ma lật (teak), độc cần Tàu (Chinese helmlock), bồ đào (walnut), long tùng (dragon spruce) và thông Tàu (Chinese pine). Mới đây, anh chuẩn bị xe tải 18 m3 để chở 3 khúc gỗ ma lật đường kính hơn 10 bộ, già 100 năm.  

Miến Điện cung cấp 10% giấy nhập cảng… nhưng chẳng ai tại lằn ranh tỉnh Vân Nam miền tây này tin những con số ấy… Các viên chức cty lâm nghiệp ước lượng mỗi năm hơn 350,000 m3 chuyễn qua chỉ ở Phiến Mã mà thôi. Những số lượng lớn cũng được chuyển từ Miến vào Tàu qua các tỉnh lùi xuống phía nam hơn, dọc biên giới: Đằng Xung (Tengchong), Ưng Giang (Yingjiang), Trương Phong ( Zhangfeng), Thụy Lệ (Ruili) và Loan Dinh (Wanding). Một hãng gỗ Mã Laiá  đang xây cây cầu ngang sông Salween, cách Phiến Mã 60 dặm về phía nam, gần Phúc Công (Fugong), để còn đem vào thêm gỗ nữa.

Năm 1988, chỉ có 13 nhà máy cưa nhỏ ở quận Đức Hồng (Dehong), một trung tâm mậu dịch gỗ súc mới. Bây giờ có hơn 100 và còn 100 nữa đang mọc lên quanh Đằng Xung…”

Kirk Talbot, một chuyên gia về rừng Đông Nam á, có trụ sở tại Hoa Thịnh Đốn, bảo, “Thật là một thảm trạng quốc tế vì Miến có khoảng một nửa rừng lục địa Đông Nam á. Sự phối hợp của một tập đoàn binh trị [ở Miến] và sự tham lam không cùng của Tàu đang tạo ra một thảm họa”…

Miến Điện và Vân Nam là nơi có thảo mộc và chim muông phong phú , từ những loại hoa sơn lựu hài hòa làm ngất ngây đến những con panda hung đỏ.  Có hơn 12,000 loại cây được ghi nhận trong vùng, một trong những vùng sinh học tạp bác nhất thế giới…

Năm 1949, năm cách mạng Cộng Sản Tàu, một nửa tỉnh  Vân Nam là rừng, ngày nay chưa đến 10%. Tại Miến, năm 1949, 21% là rừng, nay cón chưa đến 7%… Năm 1997, một nhà bảo tồn có căn cứ tại Vân Nam báo cáo rằng tiều phu Tàu đã phát quang 35 dặm sâu vào đất Miến, năm nay sâu vào 60 dặm. Ông bảo, “Miến xưa kia được phủ bằng những cây khổng lồ như vùng Cao Li Công Sơn (Gaoligon Shan) của chúng tôi chỉ bên kia biên giới. Bây giờ leo lên đỉnh núi của họ chỉ thấy đường xá và xe be và chẳng còn cây cối gì cả”…

Trong hai năm qua, nhập cảng gỗ Nga đã vọt lên và vượt con số của Miến. Bây giờ Nga có 42% số gỗ đổ vào Tàu. Nhưng đa số gỗ Nga lấy từ rừng gỗ mềm mọc nhanh trong khi gỗ Miến là từ rừng nhiệt đới cây thường già hàng trăm năm…

Giới chức địa phương ở Tây Bá Lợi á đã nói đến nỗi lo sợ của họ về một “cuộc xâm lăng Tàu” tuy rằng đang có những thương lượng để cho các đoàn người Tàu đến đốn cây ở Nga… 

Ngày 10.7.2003, SinoCast loan tin 3 cty Tàu có trụ sở đặt tại tỉnh Hắc Long Giang: Heilongjiang Sida Paper Co. Ltd., Chu Hải Chân Dung (Zhuhai Zhenrong) Company và Hắc Long Giang Hoa Thành (Heilongjiang Huacheng) International Economic and technological Cooperation Co. Ltd. đã ký kết tại Cáp Nhĩ Tân (Harbin) quyết định cùng đầu tư 2.3 tỷ nhân dân tệ (renminbi) vào một dự án đốn cây và biến chế gỗ tại khu tự trị Chita (Chitinskaya Obl.) của Nga.

Ngày 17.3.2005, trả lời báo cáo của WWF tựa đề là “China’s Wood Market, Trade and Environment” theo đó Tàu nhập cảng gỗ ồ ạt trong thập niên qua đã hỗ trợ việc buôn lậu hiện hành và để Nga và Mã Lai á phải đối diện với việc khai thác quá mức và đốn cây lậu do xuất cảng gỗ của các nước này sang Tàu, phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Tàu Lưu Kiến Tào (Liu Jianchao) bảo “Khẳng định như thế là thách đố sự thật. Buôn gỗ là một bô phận quan trọng trong mậu dịch của Tàu với các nước chung quanh, có lợi hỗ tương… Chính phủ Tàu không khi nào cho phép đốn cây lậu… Đồng thời, các cty Tàu làm rừng và đốn cây ở ngoại quốc phải tuân hành luật lệ địa phương. Cho đến nay, chúng tôi chưa nhận được báo cáo nào về các cty Tàu đốn cây lậu ở nước ngoài. Chính phủ Tàu đã thiết lập việc tiếp xúc mật thiết với các nước chung quanh và cùng với họ có nhiều biện pháp để chống lại những hoạt động đốn gỗ và buôn gỗ lậu”.

Ông Tàu họ Lưu (manh) tên Tào (lao) này vừa nói láo lại ngu: Nếu không có đốn cây và buôn gỗ lậu thì cần gì phải có biện pháp chống lại?

Ông họ Lưu nói tào lao về việc cướp cây rừng làm tôi liên tưởng đến nguồn gốc Lục Lâm của nhà cầm quyền Hán tộc [1]. Danh từ riêng Lục Lâm sau này trở thành danh từ chung “lục lâm”, chỉ các bọn thảo khấu (giặc cướp). Thời Mạt Hán ngày nay, bọn lục lâm con cháu họ Lưu hoành hành khắp nơi.

Trở lại với ông họ Lưu tên Tào. Ông còn bị một ông Tàu khác, cùng nghề “phát” như ông, lật tẩy. Ngày 27.3.2006, phát ngôn viên Tần Cương (Qin Gang) của bộ Ngoại Giao công nhận trong một cuộc họp báo: “Không thể chối được rằng có một vài cty và tư nhân đốn cây lậu vì tham lợi. Chính phủ Tàu coi vấn đề này rất quan trọng. Chúng tôi đòi các cty và cá nhân Tàu phải chấp hành luật lệ của Myanmar… Chúng tôi sẽ trừng phạt các vi phạm theo luật”. Nhưng ông không nói trừng phạt thế nào và theo luật gì. Phá rừng thì chắc là phải áp dụng luật… lục lâm.

Ngày 5.7.2007, có tin Cathay Forest Products Corporation bắt đầu chở gỗ súc từ Nga về Tàu bằng đường thủy để tăng việc phân phối gỗ súc Nga cho Tàu bằng hỏa xa. Chủ tịch tổng giám đốc Cathay Forest, Anthony Ng, bảo: “Nga là lý tưởng vì nó là vùng duy nhất trên thế giới có nhiều gỗ và ở gần thị trường Tàu”. Cty này hy vọng nhập cảng 150,000 m3 gỗ súc từ Nga trong năm 2007. Gỗ chở bằng xà lan lớn chuyễn vào thị trường gỗ lớn nhất ở Đại Liên (Dalian) tỉnh Liêu Ninh (Liaoning). Tàu mua gỗ về để dùng trong nước cũng có, để biến chế rồi xuất cảng cũng có.

Ngày 2.2.2007, đại diện Mậu Dịch HK Susan C. Schwab nộp đơn lên Tổ Chức Mậu Dịch quốc Tế (WTO) kiện Tàu trợ cấp cho các sản phẩm ván ép làm bằng gỗ cứng và tuyên bố trong một bản tin cho báo chí: “Chúng tôi cam kết thách thức các cách Tàu hành sử trái với WTO đã tác hại lên các công nhân và doanh nghiệp Mỹ. Tàu dùng những trợ cấp làm biến dạng thị trường, tạo ra một bãi chơi không đồng đều và lật đổ những nỗ lực của chính mình để hỗ trợ tăng trưởng được tiêu thụ hướng dẫn”. Quyết định này được tns Ron Wyden, DC tb Oregon, tán thành. Ông bảo kỹ nghệ ván ép bằng gỗ cứng của Tàu gồm cả việc dán nhãn hiệu gian (mislabeling), đốn cây lậu và hạn chế tiếp thị.

Gian, lậu… Chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Đó là nghề của con cháu họ Lưu có máu Lục Lâm.

 

Chú Thích của Tác giả:

[1]. Cuộc cải cách của vua Vương Mãng (45TK-23SK) nhà Tân thất bại, đúng vào lúc thiên tai liên tiếp xẩy ra, mất mùa, hạn hán, nạn châu chấu, vỡ đê sông Hoàng Hà, v.v. khiến dân quẫn bách, nổi lên khắp nơi, lấy núi Lục Lâm, một ngọn núi ở phía đông bắc huyện Đơn Dương, miền Kinh Châu, làm căn cứ nên được gọi là quân Lục Lâm. Năm 22, sau khi đại thắng quân triều đình tại sông Dục Thủy, họ suy tôn Lưu Huyền lên làm Canh Thủy tướng quân. Ngoài Lưu Huyền và anh em Lưu Diễn, Lưu Tú, trong quân Lục Lâm còn có các tôn thất là Lưu Lương, Lưu Tứ, Lưu Gia. Các tướng Vương Khuông và Vương Phượng chủ trương lập Lưu Huyền là người tài năng kém và không có vây cánh để dễ khống chế, tuy phe thiểu số của Lưu Diễn không tán thành. Cuối cùng, Lưu Huyền được lập làm vua, tức là Hán Canh Thủy Đế, với danh nghĩa khôi phục nhà Hán. Lưu Huyền, nhân vụ Lưu Diễn bênh đồng đảng Lưu Tắc, đem Lưu Diễn ra chém. Ngày 6.10 năm 23, quân Lục Lâm giết Vương Mãng tại Tiệm Đài, chặt thủ cấp đem bêu tại chợ huyện Uyển, Nam Dương.

Canh Thủy Đế vào Tràng An. phong quan chức bừa bãi nên có câu truyền khẩu: “táo hạ dưỡng, Trung lang tướng; lạn dương bị, Kỵ đô uý; lạn dương đầu, Quan nội hầu” nghĩa là “lo nấu nướng, Trung lang tướng; gọt vỏ bí, Kỵ đô uý; kho thịt trâu, quan Nội hầu”. Sao mà giống CSVN với các “tể tướng” bồi tàu, thợ Ba Soong, thiến heo, cai đồn điền cao su.

Mất lòng dân như thế, Canh Thủy Đế bị quân dân phản kháng. Thủ lĩnh quân khởi nghĩa Xích Mi là Phàn Sùng, để có danh chính chống Lưu Huyền, khi đi đến Hoa Âm, tìm tôn thất nhà Hán là cháu của Thành Dương Cảnh vương Lưu Chương, tên là Lưu Bồn Tử mới 15 tuổi, đang chăn trâu, lập làm vua, đặt niên hiệu là Kiến Thế. Trong khi đó, tháng 6 năm 25, Lưu Tú vẫn ôm hận anh là Lưu Diễn bị Lưu Huyền giết, cũng xưng đế ở Hạo Nam, đặt quốc hiệu là Hán, lấy niên hiệu là Kiến Vũ.

Như vậy cùng lúc có 3 vua Hán là Canh Thủy (Lưu Huyền), Kiến Thế (Lưu Bồn Tử) và Kiến Vũ (Lưu Tú). Tháng 12 năm 25, Lưu Huyền bị quân Xích Mi treo cổ, ứng với câu sấm: “Hài bất hài, tại Xích Mi”. Năm 26, Lưu Tú diệt được quân Xích Mi và sau đó, diệt nốt 10 lực lượng chống đối, lên ngôi Hán Quang Vũ Đế.

Nước ta bị giặc Tàu đô hộ, trước sau tất cả 4 lần, tổng cộng 891 năm, đều dưới ách triều đình nhà Hán. Năm 40, Tô Định, thái thú Giao Chỉ, tàn bạo, mất lòng dân, giết hại thủ lĩnh người Việt ở Chu Diên là Thi Sách. Vợ của Thi Sách là Trưng Trắc cùng em là Trưng Nhị kêu gọi nhân dân nổi dậy khởi nghĩa, đánh đuổi Tô Định, tự xưng là Trưng Vương. Năm 42, Lưu Tú sai Phục Ba tướng quân Mã Viện mang 2 vạn quân đánh Trưng Vương. Năm 43, chị em Trưng Vương thất trận, tự sát. Lần thứ hai, năm 43-541, nước ta lại bị nhà Hán đô hộ.